Thành tích:
|
Vô địch Serie A - 1 lần |
1990/1991 |
|
Cúp quốc gia Italia - 4 lần |
1985, 1988, 1989 & 1994 |
|
Siêu cúp Italia – 1 lần |
|
|
Vô địch Serie B – 3 lần |
|
Các kỷ lục:
| Ghi nhiều bàn thắng nhất: |
Roberto Mancini |
132 bàn |
| Số trận nhiều nhất: |
Roberto Mancini |
454 trận |
| Khoác áo ĐTQG nhiều nhất |
Gianluca Vialli |
56 trận |
| Hợp đồng đắt giá nhất: |
Ariel Ortega |
£8 m |
(Valencia 98-99) |
| Giá bán cầu thủ cao nhất: |
V. Montella |
£15 m |
(Roma 99-00) |
| Ghi bàn cao nhất/mùa giải: |
Sergio Brighenti |
27 bàn (60-61) |
| Số điểm cao nhất: |
53 điểm |
(96-97) |
| Số điểm thấp nhất: |
20 điểm |
(73-74) |
| Chiến thắng đậm nhất: |
Sân nhà |
7 - 0 |
Pro Patria (55-56) |
| Sân khách |
7 - 3 |
Venezia (49-50) |
| Thua đậm nhất: |
Sân nhà |
0 - 5 |
Inter (65-66 &
69-70) |
| Sân khách |
1 - 7 |
Inter (55-56)
Udinese (60-61) |
| Số trận thắng /mùa giải: |
Cao nhất |
20 trận |
(90-91) |
| Thấp nhất |
4 trận |
(74-75) |
| Số trận thua/mùa giải: |
Cao nhất |
18 trận |
(49-50) |
| Thấp nhất |
3 trận |
(90-91) |
| Thủng lưới/mùa giải: |
Cao nhất |
76 bàn |
(50-51) |
| Thấp nhất |
21 bàn |
(84-85 & 86-87) |
| Bàn thắng/mùa giải: |
Cao nhất |
74 bàn |
(48-49) |
| Thấp nhất |
21 bàn |
(84-85 & 86-87) |
Các thông tin khác:
Sampdoria thành lập năm 1946 từ sự sáp nhập của 2 CLB Andrea Doria và Sampierdarenese. Đội bóng có biệt danh Blucerchiati này cũng đã khởi đầu tại các giải đấu hạng C trước khi xuất hiện tại Serie B năm 1966. Trong vòng một thập kỷ sau đó, CLB thành phố cảng Genoa đã có những thời điểm “thăng hoa”, mà đỉnh cao là việc được lên chơi tại Serie A và thường xuyên sở hữu một vị trí thuộc nửa trên BXH.
Những năm 1970, Sampdoria bắt đầu bước chân vào “con đường đau khổ” với việc liên tục bị xuống hạng và đã có lúc, người ta đã không còn nghĩ đến sự tồn tại của CLB này, khi đội bóng tụt xuống tận hạng 2.
Thế rồi, một kịch bản cũ (được áp dụng với phần lớn các CLB tại Italia) lại xuất hiện trên sân khấu Marassi (sân nhà của Sampdoria). Năm 1979, Ngài chủ tịch đáng kính Paolo Mantovani bước vào ngôi nhà Blucerchiati và bắt đầu gây dựng đội bóng trở thành một “đế chế”. Với việc đem về Marassi những Gianluca Vialli, Roberto Mancini…, Mantovani đã tạo đà cho Sampdoria thẳng tiến tới danh hiệu Scudetto vào năm 1991. Đáng “ngả mũ” hơn là ngay ở mùa giải đầu tiên được tham dự Cúp C1 (1991-1992), đội bóng thành Genoa đã lọt vào tới trận chung kết và chỉ chịu thua sát nút Barcelona, bỏ lỡ cơ hội bước lên bục vinh danh tại châu Âu.
Sau khi Mantovani qua đời, lập tức, khó khăn lại đến “gõ cửa” Sampdoria. CLB đã phải gồng mình trước những món nợ tài chính, phải bán đi những cầu thủ ưu tú nhất và trải qua 4 năm lưu lạc tại Serie B. Mủi lòng trước vận bĩ của Sampdoria, Riccardo Garrone, một ông Vua dầu mỏ, đã giang rộng vòng tay nhân ái cứu giúp đội bóng. Một lượng tiền lớn được “bơm” vào Blucerchiati, giúp CLB dần xây dựng được một đội ngũ cầu thủ có chất lượng. Chính những người này đã góp công lớn đưa đội bóng chủ sân Marassi trở lại Serie A năm 2004 và ngay ở mùa giải sau (2004-2005), họ đã giành được quyền tham dự Cúp UEFA với tư cách là đội đứng thứ 5 chung cuộc. Mùa bóng 2005-2006, Sampdoria thi đấu không thành công và họ chỉ kết thúc cuộc đua ở nửa cuối BXH.