Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Arsene Wenger: Người cha tồi của những đứa con hư

Thứ Sáu 17/02/2012 14:52(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

HLV Arsene Wenger nói rằng ông đã rất sốc sau trận thua kinh khủng nhất của Arsenal trong lịch sử dự Cúp châu Âu, và hẳn nhiên là ông, vốn được coi là người cha tinh thần của đội bóng, rất đau đớn. Nhưng nỗi đau ấy là một sự trừng phạt xứng đáng đối với những gì ông đã làm với Arsenal, để biến đứa con của mình thành một sản phẩm bạc nhược và hèn yếu đến mức này.

Chưa bao giờ trong 222 trận đã đá ở Cúp châu Âu, Arsenal thua với cách biệt 4 bàn, và thậm chí là không thể ghi nổi một bàn danh dự, với tinh thần thi đấu yếu đuối và một sự cẩu thả kinh khủng trong từng quyết định chơi bóng của họ. Trên sân khách và trước một đối thủ nguy hiểm như AC Milan, chúng ta vẫn được chứng kiến những sai lầm ấu trĩ ở hàng thủ của họ, như một thứ "đặc sản" của đội bóng được lặp đi lặp lại nhiều lần mùa này.

Bàn mở tỉ số của Kevin Prince-Boateng là một kiệt tác, nhưng trong tình huống ấy, Laurent Koscielny dù đã nhìn thấy tiền vệ người Ghana chạy xuống, vẫn quyết định giữ khoảng cách để bắt bài một đường chuyền. Một quyết định thiếu cẩn trọng và vô kỷ luật. Bàn thứ 2 đến sau một pha để sổng biên rất sơ đẳng của Bakary Sagna. Bàn thứ 3 được "tô điểm" bởi một cú trượt chân vô duyên của Thomas Vermaelen, người được cho là đáng tin cậy nhất ở hàng thủ hiện tại, còn ở tình huống phạm lỗi dẫn đến quả penalty ấn định tỉ số 4-0, Johan Djourou gần như đã chơi judo với Zlatan Ibrahimovic.

arsene wenger Nỗi khắc khoải của người cha

Chỉ ra sai lầm là chuyện rất đơn giản, nhưng điều đáng phê phán nhất là thái độ thi đấu cẩu thả và như "cho qua chuyện" của các cầu thủ Arsenal. Biểu hiện qua những đường chuyền ngang cẩu thả, nhưng pha giữ bóng bất hợp lý và sự thiếu tập trung, mà các bàn thua chỉ là ví dụ tiêu biểu.

Nỗi khổ của người cha

Ống kính máy quay cũng lia đến khuôn mặt của ông Wenger khá nhiều lần, đặc biệt là sau khi tỉ số đã là 3-0. Giống như rất nhiều thảm bại trước đây, khuôn mặt của ông đăm chiêu, khắc khổ, và chúng ta cũng cảm nhận được nỗi đau đớn tương tự như của một người cha thấy đứa con mình đang chịu những nỗi thống khổ trên sân. Nhưng cũng như rất nhiều lần trước đây, ông im lặng, ngay cả khi thấy các cầu thủ của mình chơi bóng với một thái độ nghiệp dư và không đúng với tinh thần cần có khi bước vào một cuộc chiến của những người đàn ông thực sự.

Phía đối diện, ngay cả khi đã dẫn 4-0, HLV Massimilliano Allegri vẫn quát mắng Emmanuelson sau khi anh này tự ý dứt điểm mà không phối hợp với đồng đội trong một tình huống hãm thành. Đội bóng Italia nghiêm túc hơn, rắn rỏi hơn, và rõ ràng, được "giáo dục" tốt hơn, theo một cách dù có khắc nghiệt hơn, nhưng để trở thành những chiến binh đúng nghĩa.

Cựu tuyển thủ Ireland Tony Cascarino đã viết một cách khá gay gắt trong bài bình luận trên tờ The Times: "Tôi ngạc nhiên vì không hiểu liệu Arsene Wenger có mù không, trước sức đề kháng gần như không có của hàng thủ. Luôn có một ai đó sẵn sàng bước lên phía trước và phạm sai lầm".

Ông Wenger có lẽ vẫn nhìn thấy, như rất nhiều lần trước đây, nhưng chỉnh huấn lại thái độ thi đấu của các học trò dường như là điều mà ông không thể làm. Một vài lời trong phòng họp báo nhấn mạnh sự đau lòng của bản thân ông và về những gì mà tất cả đều đã thấy ở San Siro không thể đánh thức được bất kỳ phẩm chất nào cũng những "đứa con", để chúng rơi vào sự hèn yếu và nguy hiểm hơn, là chấp nhận sự hèn yếu ấy tồn tại trong bản thân một cách vô điều kiện.

Đôi khi, một "chiếc giày bay" (Sir Alex Ferguson đã từng "nhỡ chân" đá bay một chiếc giày vào mặt David Beckham trong một cuộc "họp kín" sau một trận thua của M.U ở FA Cup, khởi đầu cho sự ra đi của anh), những lời quát mắng trên sân, hoặc một lần đóng cửa và "sạc" cho các cầu thủ một trận, là những điều cần thiết để đánh thức tự trọng của họ, cho họ biết rằng màu áo CLB không phải thứ để đem ra giễu cợt bằng sự hời hợt, thiếu trách nhiệm, thiếu quyết tâm và lòng can đảm.

Nhưng đây không phải là lần đầu tiên chúng ta thấy thái độ nhởn nhơ ấy ở phần lớn các cầu thủ Arsenal, và để màu áo mình đang mang bị sỉ nhục vì những thất bại kiểu này, và đây cũng không phải lần đầu tiên chúng ta thấy ông Wenger chấp nhận thỏa hiệp với sự hèn yếu của những đứa con.

Vì thế, nỗi đau của một người cha dù có lớn đến đâu, thì nó vẫn là một hình phạt xứng đáng dành cho ông, sau những gì đã diễn ra!

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
 

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Xem thêm
top-arrow
X