Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Giải mã Gasperini: Tấn công như là lẽ sống

Chủ Nhật 26/06/2011 13:38(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Để hiểu được Gasperini đã làm gì với các đội bóng của ông, hãy hỏi các cầu thủ của ông xem họ đã phải chạy bao nhiêu cây số trong một trận đấu và bao nhiêu lần họ phải chiến đấu tay đôi với các đối thủ. Gasperini là thế, và Inter của “Gasp” cũng sẽ thế: chạy như điên rồ, tấn công như ngày mai không còn được sống nữa, và chiến đấu để đè bẹp tinh thần đối phương. Nhưng liệu còn có chỗ cho Sneijder?

Phải chạy, phải tranh cướp bóng quyết liệt, phải di chuyển không bóng liên tục và không được một phút nghỉ ngơi nghĩ đến việc ai đó sẽ làm thay cho mình một việc gì. Phải chiếm lấy những khoảng trống, phải đấu tay đôi với các đối thủ và không được e ngại khi đối đầu với không chỉ 1, mà 2, thậm chí 3 cầu thủ đối phương đang xông về phía mình. Những ai đã từng chơi ở Crotone hay Genoa những năm qua đều hiểu điều đó, và chơi bóng dưới sự chỉ đạo của Gasperini đồng nghĩa với việc họ phải là những võ sĩ giác đấu, ra sân để giành lấy sự sống. Và nữa, một vài trong số họ phải chấp nhận hy sinh. Những ai không có tinh thần hy sinh đều bị loại bỏ. Một ví dụ: khi Di Vaio rời Genoa để đến Bologna, anh chỉ nói mỗi một câu, “Tôi ra đi để trở lại chơi tiền đạo”. Chân sút lừng danh này không thể chịu được cảnh phải chơi tiền đạo cánh hỗ trợ cho trung phong duy nhất trong sơ đồ chiến thuật của “Gasp”.

Gasperini rất yêu thích lối chơi tấn công

Không có gì ngạc nhiên vì triết lí của Gasperini, người sinh ra trong gia đình lao động, lớn lên trong những xưởng sản xuất đồ dùng gia đình của IKEA, hãng có lẽ đã tạo cảm hứng cho ông về sự cần mẫn đến mức tỉ mẩn. Sống trong “trại lính” của Juventus từ khi còn là một đứa trẻ, song Gasperini chưa bao giờ xỏ giày ra sân lấy một trận ở Serie A. Thời khắc lịch sử của Gasperini ở Juve là lúc ông được Trapattoni đưa vào thay Causio trong một trận Cúp Italia năm 1977. Chỉ vậy thôi, nhưng sau đó ông trở thành HLV đội trẻ Juve thành công đến mức, khi BLĐ Juve tìm người thay Ranieri, đã từng gọi điện cho ông, lúc đó đang sống rất thanh thản và vui vẻ cùng Genoa. Ông đã trả lời thế nào? “Tôi có thể đồng ý đến Juve, nhưng các ngài có chấp nhận không nếu như trong sơ đồ của tôi không có chỗ cho Del Piero?”. Cuối cùng, Juve bầu Ferrara làm HLV.

Sneijder phải ra đi?

Từ đây suy ra một hệ thức: trong sơ đồ chiến thuật của Gasperini không có chỗ cho các “trequartista” (hộ công), nghĩa là sẽ không có chỗ cho Sneijder, khi cặp tiền vệ trung tâm của ông sẽ làm tất cả mọi việc, từ tranh cướp bóng đến lo sáng tạo. Ông bảo: “Tôi thích thắng 4-2 hơn là 2-0” (hình như cùng quan điểm với Leonardo?). Điều đó đồng nghĩa với đẹp mắt nhưng chứa đựng rủi ro. Các hậu vệ ngoài nhiệm vụ phòng ngự, còn phải tích cực gây sức ép lên đối phương từ sân nhà, săn đuổi đối thủ và đấy là lí do tại sao Genoa của Gasperini thường phải chơi kém người do thẻ phạt. Đấy là một minh chứng rõ nét cho triết lí bóng đá của ông, người luôn nhắc các học trò, “ra sân là phải đá đến chết. Sân cỏ không phải là bãi biển”. Gasperini là thế và các học trò của ông phải học những bài học quá khứ của ông. Khi còn đá cho Pescara của Galeone, vị HLV huyền thoại mà ông chịu ảnh hưởng lớn, Gasperini đã từng một lần bị đuổi vì đấm chảy máu môi Maradona trong một trận gặp Napoli!

“Nghiện” sơ đồ 3 tiền đạo và có thể vận hành tốt cả 2 sơ đồ 4-3-3 và 3-4-3, Gasperini đồng nghĩa với một thứ bóng đá không bao giờ nhàm chán mà luôn luôn chiến đấu, chiến đấu đến những giây cuối cùng. Các cầu thủ luôn học được những điều mới mẻ ở ông mỗi ngày, người luôn tỏ ra mực thước và vui vẻ ngoài sân cỏ, trong cả phòng họp báo, trở thành vị HLV duy nhất ở calcio mà Mourinho phải lên tiếng ca ngợi. Mối nghi ngờ duy nhất: liệu Inter đã quá già cỗi và mệt mỏi cho một thứ bóng đá đòi hỏi tốc độ và tấn công dữ dội cũng như chịu nhiều rủi ro như ông sẽ áp dụng ở đây? Chúng ta hãy chờ xem. Bởi nếu Gasperini không phải là lựa chọn số 1 của Inter, cũng không phải là số 2, thì biết đâu lại có thể là một lựa chọn… tối ưu?

5 Genoa dưới thời Gasperini đúng là hình mẫu của lối chơi “công làm, thủ phá”. Tổng cộng, trong 3 mùa giải trọn vẹn mà Gasperini dẫn dắt Genoa ở Serie A (2007-08, 2008-09, 2009-10), hiệu số bàn thắng-bại của đội bóng này chỉ là bằng… +5 (ghi 157, thủng lưới 152 bàn). Cụ thể, mùa 2007-08, Genoa ghi 44 bàn, thủng lưới 52. Mùa 2008-09, Genoa ghi 56 bàn, thủng lưới 39. Mùa 2009-10, ghi 57 bàn, thủng lưới tới 61 lần.

4 Đến Inter, Gasperini sẽ gặp lại 4 học trò cũ của mình ở Genoa trước đây, bao gồm bộ đôi hảo thủ Milito và Thiago Motta (đến Inter năm 2009), trung vệ Ranocchia và tiền vệ Kharja (cùng đến đầu năm 2011).

 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X