Thứ Tư, 24/06/2026
Zalo

Inter chiến thắng trở lại: Khi Ranieri bật khóc

Chủ Nhật 11/03/2012 14:26(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Ông đã khóc. Những giọt nước mắt vị tướng già đã long lanh trên khóe mắt ông khi trận đấu kết thúc. Inter đã kết thúc một serie không chiến thắng lâu nhất kể từ hơn nửa thế kỉ và hướng đến trận gặp Marseille với một niềm tin chắc chắn, rằng họ sẽ đánh bại đội bóng Pháp để mở ra một bước ngoặt lớn: cứu vãn một mùa giải tưởng như đã vứt đi.

Khi Ranieri bật khóc

Những giọt nước mắt Inter đã đổ xuống, sau biết bao mồ hôi, công sức, những tháng ngày bất lực, thất vọng tràn trề và tủi hổ, chịu những áp lực khủng khiếp từ công chúng và từ chính họ, những người đàn ông không muốn bị coi là kẻ thất bại. Một tuần trước, Cambiasso đã ôm mặt khóc sau khi bị thay ra ở San Siro. Công chúng ủng hộ quyết định của Ranieri khi rút anh ra, không khác gì vị tướng đuổi một người cận vệ già mà ông từng tin tưởng khỏi trận đánh đúng vào giây phút tuyệt vọng mà ở đó ông đã nhìn thấy một thất bại khiến ông phải trả giá nặng nề. Công chúng lại quay về phía Cambiasso và la ó huýt sáo anh. San Siro lúc ấy giống như một đấu trường La Mã khi tất cả giơ ngón tay chỏ chúc xuống phía dưới để ra hiệu rằng, tay đấu sĩ ấy phải chết. Cambiasso khóc vì có lẽ cảm thấy xấu hổ, thất vọng, vì những cảm xúc kìm nén trào dâng cần được giải tỏa. Anh trở thành người hy sinh cho đội bóng thắng lợi, từ chỗ đang bị dẫn 0-2 khi anh được thay ra, đến chỗ Inter gỡ hòa 2-2, chấm dứt chuỗi thất bại đã kéo dài hơn một tháng. Đêm Verona, là những giọt nước mắt khác, không phải vì tủi hổ, mà hạnh phúc. Ranieri đã không kiềm chế nổi khi Milito ghi bàn quyết định ở phút 90. Trong đời mình, người đàn ông khóc vì hạnh phúc nhiều hơn là trong đau khổ. Nhưng chỉ trong sáu ngày, chúng ta đã nhìn thấy những giọt nước mắt Inter ở cả hai thái cực, trong một mùa bóng kinh khủng đã thử thách không chỉ các dây thần kinh, mà còn niềm tin và tình yêu lớn lao mà các interista đã dành cho đội bóng của mình.

Không hẳn đấy chỉ là những giọt nước mắt trong một khoảnh khắc yếu lòng, mà là sự giải phóng của biết bao tình cảm trái ngược đã đè nặng trong ông, điều mà một người đàn ông đã ở tuổi 60 lẽ ra nên tránh. Nhưng ông đã chọn thách thức và ông đã rơi vào hoàn cảnh khó khăn như thế này nhiều lần trong sự nghiệp. Chỉ có điều, khóc thế này thì ông chưa bao giờ. Nhưng cái cách mà Inter đã từ cõi chết trở về để bắt đầu một quá trình hồi sinh (lần thứ hai) sau những cơn hôn mê sâu hoàn toàn có thể tạo ra những cảm xúc mạnh mẽ đến thế. Ở San Siro, bước ngoặt xuất hiện sau khi ông dũng cảm rút Cambiasso và tung vào sân những người trẻ tuổi (Poli, Obi) để họ giúp Inter lấy lại một điểm và cứu chính mình khỏi lên đoạn đầu đài. Trên sân Bentegodi, đúng vào ngày sinh nhật lần thứ 104 của Inter, tiếp tục là những cuộc tra tấn tinh thần nặng nề nữa khi Inter đã chơi hết sức mình và không đầu hàng, phá vỡ thế bế tắc khi trận đấu chỉ còn 3 phút (bàn thắng của Samuel từ đường kiến tạo của Sneijder, người tiếp tục được tin tưởng tuyệt đối cho đá chính), sau khi tất cả đã nhìn thấy một cơn ác mộng vì thất bại ập đến ngay ở đầu trận, lúc Milito đá hỏng quả penalty. Dĩ nhiên, Inter vẫn chưa phải là đội bóng mà người ta từng thấy. Một lối chơi thực sự mạch lạc vẫn chưa xuất hiện. Inter không tạo được nhiều cơ hội ở hiệp 1 và còn ít hơn thế nữa ở hiệp 2. Nhưng quyết tâm thể hiện mình của các học trò Ranieri trong hai hiệp hai với Catania và Chievo là điều đáng nói hơn cả. Đội bóng giờ đã chiến đấu, sau thông điệp mà Ranieri đã gửi các cựu binh nhằm đánh thức trong họ sự tự ái nghề nghiệp (rút Cambiasso ra sân ở trận gặp Catania), và Inter cuối cùng cũng đã có chiến thắng, sau hai tháng vật vã với những thất bại và tâm lí đầu hàng.

Inter vẫn chưa quên chiến thắng, và chiến thắng đến theo một cách cùng cực, dồn nén mọi cảm xúc, giống như tình cảnh của người đã bị dây thòng lọng tròng vào cổ, cái ghế đã sụp dưới chân, nhưng vẫn không chết, vì đài xử giảo bị đổ. Chờ những giọt nước mắt nữa của Ranieri trước Marseille. Nước mắt của hạnh phúc.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

“Bức tường” Ghana cho đội tuyển Anh một bài học

“Bức tường” Ghana cho đội tuyển Anh một bài học

“Bức tường” Ghana cho đội tuyển Anh một bài học

Chiến thắng tưng bừng trước Croatia từng khiến nhiều người tin rằng đội tuyển Anh đã tìm thấy một diện mạo mới dưới thời Thomas Tuchel. Nhưng chỉ ít ngày sau, Ghana đã chỉ ra một sự thật khác, rằng “Tam sư” vẫn chưa biết cách giải quyết bài toán trước những khối phòng ngự thấp. Trận hòa này không phải thảm họa, nhưng là lời nhắc nhở rằng con đường “đưa bóng đá về nhà” vẫn còn nhiều chướng ngại.

Đơn giản, vì anh là Cristiano Ronaldo!

Đơn giản, vì anh là Cristiano Ronaldo!

Đơn giản, vì anh là Cristiano Ronaldo!

Sau trận hòa trước CHDC Congo, nhiều người nói Cristiano Ronaldo trở thành gánh nặng của Bồ Đào Nha. Sau trận thắng Uzbekistan, người ta lại nói về sự bất tử. Chỉ trong vài ngày, dư luận đi từ cực này sang cực khác. Nhưng có lẽ đó chính là số phận của Ronaldo ở giai đoạn cuối sự nghiệp: luôn bị nghi ngờ, rồi lại tự mình phá vỡ mọi hoài nghi.

Argentina phiên bản "phát huy sức mạnh Messi" liệu có đủ sức chinh phục World Cup 2026?

Argentina phiên bản phát huy sức mạnh Messi liệu có đủ sức chinh phục World Cup 2026?

Argentina phiên bản "phát huy sức mạnh Messi" liệu có đủ sức chinh phục World Cup 2026?

Từ tận 3 tiếng đồng hồ trước giờ bóng lăn, đường phố Arlington đã ngập trong những chiếc áo bóng đá. Khoảng 10% trong số đó là sắc đỏ của tuyển Áo. Tầm 30% là những chiếc áo tuyển Argentina “nguyên bản”. Và có tới 60% là những chiếc áo đấu Argentina in tên Lionel Messi sau lưng.

World Cup luôn đánh thức phiên bản hay nhất của Mbappe

World Cup luôn đánh thức phiên bản hay nhất của Mbappe

World Cup luôn đánh thức phiên bản hay nhất của Mbappe

Mỗi kỳ World Cup đi qua đều gắn liền với một phiên bản xuất sắc của Kylian Mbappe. Từ chàng thiếu niên bùng nổ ở Nga đến cỗ máy săn bàn tại Qatar, và giờ là người thủ lĩnh của tuyển Pháp trên đất Bắc Mỹ. Trước Iraq, anh đánh dấu trận đấu thứ 100 cho Les Bleus bằng màn trình diễn đẳng cấp.

Có hay không chuyện những huyền thoại như Lionel Messi thường nhận được sự thiên vị từ các trọng tài?

Có hay không chuyện những huyền thoại như Lionel Messi thường nhận được sự thiên vị từ các trọng tài?

Có hay không chuyện những huyền thoại như Lionel Messi thường nhận được sự thiên vị từ các trọng tài?

(Bài phân tích được thực hiện bởi Graham Scott, một vị cựu trọng tài từng làm việc tại Premier League trong suốt một thập kỷ trước khi giải nghệ vào năm 2025 để quay lại với sự nghiệp báo chí trước đây của mình. Ông đã có hơn 100 lần đảm nhiệm vai trò trọng tài VAR và mang đến một góc nhìn độc nhất vô nhị về cách làm việc trong giới, cả trên sân cỏ lẫn trong phòng điều hành video.)

Xem thêm
top-arrow
X