Thứ Ba, 30/06/2026
Zalo

Inter kiếm tìm chiến thắng: Chấm dứt bao biện để hướng đến thắng lợi

Thứ Ba 29/09/2009 14:20(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Chuyến bay đến vùng đất của những người Tartar, nơi nhiệt độ thấp hơn ở Milano đến 20 độ C, không đến nỗi lạnh lẽo như người ta tưởng tượng, bởi một tiếng trước khi Inter tiếp đất, họ nhận được tin Juve đã bị Bologna cầm chân ở phút chót, và do đó, chỉ hơn Inter có 1 điểm trên BXH, chưa thể chạy thoát khỏi đội quân Mourinho.

90 phút đầu tiên đã qua ở trận hòa 0-0 với Barcelona, và tùy ở góc nhìn của người quan sát, mà có thể đánh giá đó là một thành công hay thất bại. Mourinho và một bộ phận báo chí Italia khẳng định cầm chân đội ĐKVĐ Champions League là một thắng lợi, nhưng quan điểm ấy được rất ít người chia sẻ, bởi xét phong độ của Inter tại Champions League trong thời gian qua, đấy là một dấu hiệu cho thấy nguy cơ thất bại như mùa trước có lẽ sẽ lặp lại. Đấy là lí do tại sao Inter mong đợi hơn bao giờ hết chiến thắng trước Rubin trên sân Kazan của nước cộng hòa tự trị Tartarstan, cách Moskva 1 nghìn km, với đa số dân chúng theo Hồi giáo.

Inter trông cậy vào Samuel Eto'o vào đêm nay


Những người Inter cho trận thua Sampdoria tối thứ bảy chỉ là một tai nạn, nhưng vấn đề là không dễ để nuốt trôi một thất bại như thế chỉ bằng vài lời nói. Thay vì nhìn thẳng vào trận thua của Inter, Mourinho, vốn im lặng từ sau trận thắng trên sân Cagliari, đã quay sang công kích Del Neri, cho rằng vị HLV vừa đánh bại mình chẳng có gì đặc biệt. Ông bảo: “Del Neri là hung thần của tôi ư? Năm 2004, tôi đã rời Porto sau khi trở thành nhà VĐ Champions League. Ông ta thay thế tôi và sau đó bị sa thải chỉ sau 2 tuần”. Đấy chỉ đơn thuần là phản xạ của một người bị chạm nọc. Mourinho khẳng định Inter thua Samp không phải do sai lầm chiến thuật, nhưng những gì xảy ra hôm ấy cho thấy người chịu trách nhiệm cho thất bại không phải là các cầu thủ Inter, mà là ông.

Không có Sneijder (chấn thương) và Stankovic (muốn giữ sức), Mourinho tung ra đội hình đầy mạo hiểm 4-3-3 ngay từ đầu, với Balotelli đá bên cặp Mi-To. Nhưng bất chấp sự tỏa sáng của Balotelli, Inter vẫn bị cắt đứt làm 2, với hàng tiền vệ đá quá xa hàng công. Khi nhận thấy điều ấy, Mou rút Vieira và đặc biệt là Balotelli, người chơi hay nhất của đội ra, để đưa vào sân Stankovic và Chivu nhằm chuyển đội hình thành 4-3-1-2. 10 phút sau đó, một sai lầm của Santon khiến Inter trả giá bằng cú sút từ chân Pazzini. Trong tuyệt vọng, Mourinho lại chuyển đội hình thành 4-3-3 khi tung Quaresma vào sân thay Cambiasso. Vô ích. Inter vẫn thất bại, và Del Neri đã hơn hẳn vị HLV BĐN một cái đầu về chiến thuật trong một trận đấu mà Mourinho có thể liên tưởng nhiều đến Champions League: trên đấu trường châu Âu, không một thất bại nào được phép coi là tai nạn, vì không có thời gian để sửa chữa những lỗi lầm.

Ở Serie A, sự non kém kinh nghiệm của Ferrara và Leonardo là một cơ hội lí tưởng để Mourinho khẳng định sự vượt trội của mình. Nhưng Champions League là một điều hoàn toàn khác, và chẳng có gì đảm bảo Mourinho sẽ hạ gục người đồng nghiệp vô danh bên phía Kazan, Berdyev. Trận thua Sampdoria là một bài học lớn đối với Mou, người giờ đây đã khiến các tifosi mệt mỏi nhờ thắng lợi trong những cuộc đấu võ mồm hơn là trên sân cỏ.

Bây giờ, gần một năm sau thắng lợi gần nhất của Inter ở Champions League, các tifosi không muốn chờ đợi lâu hơn nữa. Họ biết Mourinho luôn nghĩ ra mọi cách để bao biện một cách tài tình, không lần nào giống lần nào, sinh động và đầy khiêu khích. Nhưng cái cách mà Inter thể hiện ra trong hơn một năm qua dưới thời Mourinho thì chỉ theo một kiểu, chẳng được hấp dẫn như những câu nói và cái nhìn đầy vẻ châm chọc của ông. Nó nhàn nhạt, buồn tẻ, vô vị và chán ngắt.

Inter nhớ Ibra, chờ Eto’o

Bàn thắng gần đây nhất của Inter được ghi cách đây đã 10 tháng, với tác giả là… Ibrahimovic. Nhưng đó không phải là một bàn thắng có ý nghĩa, bởi nó chỉ giúp Inter gỡ được 1 bàn trong thất bại 1-2 trên sân Werder Bremen. Bây giờ, Ibra đã ra đi và không ai ở Inter còn muốn nhớ đến chân sút người Thụy Điển. Vì những bàn thắng ở đấu trường châu lục, Samuel Eto’o đã được đưa đến sân Meazza. Chân sút người Cameroon đã từng ghi tới 2 bàn quyết định trong 2 trận chung kết Champions League. Nhưng ở trận ra quân gặp đội bóng cũ Barcelona, Eto’o đã im tiếng. Bởi thế, hôm nay, Eto’o sẽ phải sửa sai bằng cách tỏa sáng trở lại, ghi những bàn thắng và đưa Inter đến chiến thắng đầu tiên ở Champions League mùa này. Đó không phải là nhiệm vụ đơn giản, nhất là khi anh vừa chấm dứt mạch ghi bàn ở trận thua Sampdoria 0-1 cách đây vài ngày, nhưng đã đến lúc “Báo đen” cần phải cho các interista thấy giá trị của mình ở bên ngoài đấu trường Serie A.


(Theo Thể Thao Văn Hóa)

Có thể bạn quan tâm

Liệu các "quãng nghỉ tiếp nước" ở World Cup 2026 có thực sự làm đứt gãy "mạch trận"?

Liệu các quãng nghỉ tiếp nước ở World Cup 2026 có thực sự làm đứt gãy mạch trận?

Liệu các "quãng nghỉ tiếp nước" ở World Cup 2026 có thực sự làm đứt gãy "mạch trận"?

Các quãng nghỉ tiếp nước đã trở thành một chủ đề được bàn tán sôi nổi tại World Cup 2026, nhưng thực tế thì chúng đang ảnh hưởng đến các trận đấu với mức độ ra sao? Tích cực hay tiêu cực? Tại đây, chúng ta sẽ cùng nhau mổ xẻ những con số thống kê để có được một cái nhìn công bằng nhất.

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Từ một đội tuyển thường xuyên đứng ngoài rìa ở sân khấu World Cup, Canada đang từng bước viết lại lịch sử của chính mình. Chiến thắng nghẹt thở trước Nam Phi không chỉ đưa Les Rouges góp mặt tại vòng 16 đội World Cup 2026, mà còn là lời khẳng định rằng nền bóng đá xứ lá phong đã bước ra ánh sáng và dám mơ về những điều lớn lao.

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm tận hưởng ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Không chạy nhiều hơn để chứng minh mình vẫn còn sức mạnh, không tranh chấp quyết liệt để phủ nhận tuổi tác hoặc tìm mọi cách để níu giữ hình ảnh từng thuộc về mình. Lionel Messi đang chơi bóng như một người phải bước trên sân như thể đang đi dạo trong khu vườn quen thuộc của đời mình, nơi từng thảm cỏ, từng khoảng trống, từng nhịp của trận đấu đều đã được anh nằm lòng từ rất lâu.

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Đội tuyển Anh đã từng nhiều lần mắc kẹt giữa những khối phòng ngự lùi sâu. Trước Panama, nỗi ám ảnh ấy lại hiện về. Họ cầm bóng áp đảo, nhưng mọi con đường dẫn đến khung thành đối phương khép kín như một mê cung không lối thoát. Và rồi, vào thời khắc sự sốt ruột dâng cao, Jude Bellingham đã hóa siêu anh hùng giải cứu “Tam sư”.

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Từ một tài năng lỡ dở, luôn bị ám ảnh bởi chấn thương và sự thiếu ổn định, Ousmane Dembele đã hóa thành cơn cuồng phong của bóng đá thế giới. Sau những thành công rực rỡ ở cấp câu lạc bộ, Dembele đang thắp sáng hành trình của đội tuyển Pháp tại World Cup 2026 trên đất Bắc Mỹ mùa hè này.

Xem thêm
top-arrow
X