Thứ Ba, 07/07/2026
Zalo

Inter lại vô địch lượt đi: Chiến thắng kiểu Inter

Thứ Ba 12/01/2010 14:18(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Trong khi Inter chiến thắng hết trận này đến trận khác, thì Mourinho cũng không có đối thủ trong những buổi họp báo. Tất cả các kẻ thù của Inter đầu hàng vô điều kiện, trong một mùa giải mà Inter mạnh hơn bao giờ hết.

Ibra, anh là ai nhỉ? Giờ thì các tifosi Inter có thể đặt ra những câu hỏi như thế. Trong một thế giới hiện đại đầy ắp các sự kiện, người ta rất dễ nguôi quên một điều, một con người nào đó. Trong thế giới bóng đá, điều đó còn dễ hơn nữa, nhất là với một con người bị cho là tráo trở như Ibra và khi Inter đang thắng dồn dập như thế này. Những kí ức về Ibra chỉ còn lại rất ít.

Thành tích Inter mùa này nói rất rõ: không có anh, Inter chơi tốt hơn, thắng nhiều hơn, ghi bàn dồn dập hơn và chơi đồng đội hơn, là một đội bóng không còn phụ thuộc vào một cá nhân, nhưng luôn có dăm ba cá nhân khác nhau tỏa sáng để đưa đội đến chiến thắng. Mất Ibra, Inter có thêm nhiều Ibra. Nhưng trên hết, sự vắng mặt của Ibra tạo đà cho sự tỏa sáng hơn nữa của một ngôi sao duy nhất mà cái tôi của ông ta là một thứ vũ khí mạnh không kém những bàn thắng, Mourinho.

Nhờ bán Ibra, Inter mới chiêu mộ được Sneijder và D.Milito, những trụ cột của đội bóng mùa giải này


Không cần đến nửa mùa bóng để nhận ra điều ấy: Cùng kì mùa trước, Ibra đã ghi 12 bàn/19 trận (0,63 bàn/trận), mùa này, lỗ hổng Ibra được trám, khi Milito (người hơn Ibra 2 tuổi) đã ghi 11 bàn/17 trận (0,64 bàn/trận). Thêm 8 bàn nữa đến từ Eto’o, người đến từ Barca với tư cách là “hàng gá thêm” trong HĐ bán Ibra. Từ tiền bán được Ibra (phi vụ hệt như Juve bán Zidane để đưa về Buffon, Nedved và Thuram), các nhân tố khác xuất hiện và giúp Inter chiến thắng. Thiago Motta đổ thêm bê tông cho hàng tiền vệ và Sneijder đem đến sự sáng tạo, chất biến ảo và dĩ nhiên, những bàn thắng để đời, như anh đã đóng góp vào những cuộc lội ngược dòng lịch sử với Dynamo Kiev và Siena.

Inter có thể thua đến tận phút 89 như ở Kiev, phút 88 ở San Siro với đội cuối bảng Siena, thế nhưng lưỡi hái của thần chết chỉ dám lướt nhẹ qua sợi tóc của họ mà không đưa xuống thấp hơn nữa, vì thể nào cũng có một thiên thần cứu mạng xuất hiện đúng lúc để giúp họ chiến thắng cái chết. Mùa trước, trên sân cỏ, Juve đã chống cự, Milan đã chiến đấu, Genoa và Fiorentina chưa bao giờ bỏ cuộc. Mùa này, Juve chỉ là một ảo tưởng mong manh ngắn ngủi và từ 3 tháng nay hạ vũ khí, Milan của Leo giờ là đối thủ lớn nhất nhưng không ai tin họ có thể quật ngã Inter, còn những đội bóng khác đã đầu hàng Inter từ lâu.

Trong khi đội bóng tiếp tục chiến thắng trên sân cỏ, thì trước micro, Mourinho mở rộng các cuộc tấn công đối thủ, sử dụng ngôn từ một cách mạnh mẽ và tàn bạo hơn trước, trong một cuộc chiến mà ông luôn giành phần thắng, bởi “kẻ địch” đã nhận phần thua ngay từ đầu mà không chiến đấu. Mùa trước, vẫn còn những người dám phản công Mourinho, từ Lo Monaco, Mihajlovic, Beretta, Ranieri đến Ancelotti. Mùa này, Ancelotti đã sang Anh, những người còn lại câm bặt vì dường như Mourinho cũng như Inter đều coi những người này và đội bóng của họ không phải là những đối thủ.

Một sự thật phải thừa nhận: trong khi Inter mạnh hơn trước, thì Serie A không yếu kém hơn trước về chuyên môn nhưng thiếu ổn định hơn và khi trật tự ở tốp dưới dần được tái lập, mùa bóng đã qua được một nửa và Inter đã bỏ xa tất cả từ lâu. Tất cả các đối thủ lớn nhất của Inter, từ Milan, Juve cho đến Roma (trừ Fiorentina), cho đến những đội có khả năng gây khó dễ cho họ, từ Palermo đến Napoli, đều đã thay HLV và mất rất nhiều thời gian để tái thiết. Những HLV giỏi nhất có thể cản trở Mourinho đều đã hoặc ra đi (Ancelotti, Mancini) hoặc bị sa thải và bó gối ngồi nhìn ông làm mưa làm gió (Spalletti).

Ai có thể cản nổi Inter hướng đến một Scudetto nữa (và nhiều Scudetto khác trong những năm tới)?

Inter là số 1

Kết thúc lượt đi, Inter đứng đầu hầu như trên tất cả các phương diện, từ thắng nhiều nhất (14 trận), thua ít nhất (2), ghi nhiều bàn thắng nhất (41), thủng lưới ít nhất (17) cho đến giành nhiều điểm sân nhà nhất (26) và sân khách nhất (19). Đội bóng không chỉ là một tập hợp của những cá nhân xuất chúng và có thể chơi bản năng nhất Serie A nếu hoàn cảnh thúc đẩy, mà còn là một khối vững chắc trên mọi khía cạnh, từ tinh thần cho đến kĩ thuật. Họ giành được nhiều điểm hơn mùa trước (45 so với 43), ghi được nhiều hơn cùng kì năm ngoái (hơn 8 bàn) và vẫn chiến thắng trong cả những thời điểm khó khăn nhất về nhân sự, như lúc này, khi không có Eto’o hay Muntari, đến mức như trận gặp Siena, phải đưa lên đội hình dự bị đến 5 cầu thủ của đội trẻ, đồng thời là một cỗ máy nghiến nát đối thủ bằng sức mạnh tập thể (12 cầu thủ đã ghi bàn mùa này, đến từ tất cả các tuyến (11 bàn Milito, 8 Eto'o, 5 Balotelli, 4 Sneijder, 3 Maicon và Stankovic, 2 Cambiasso, 1 bàn cho Lucio, Motta, Muntari, Samuel và Vieira).

Tiến bộ vượt bậc mà không cần Ibra

2008-09 2009-10

Số điểm 43 điểm 45 điểm
Bàn thắng 33 41
Bàn thua 14 17
Trận thắng 13 14
Trận thua 2 2
Ghi bàn nhiều nhất Ibra,12 Milito, 11

Inter: 4 lần vô địch mùa đông

Các thống kê của Serie A theo thể thức 20 đội cho thấy, trong lịch sử Serie A, chỉ có 2 lần các đội VĐ mùa đông không đoạt Scudetto, là Juve mùa 1946/47 và Inter mùa 1950/51, với Scudetto vào tay các đội đứng nhì bảng sau nửa giải, là Torino và Milan, nhưng khi ấy, họ chỉ cách các Juve và Inter đúng 1 điểm, không phải 8 điểm (còn 1 trận chưa đá) như Milan với Inter bây giờ.

Mùa bóng VĐ mùa đông Scudetto

1946-47 Juventus TORINO
1948-49 Torino TORINO
1949-50 Juventus JUVENTUS
1950-51 Inter MILAN
1951-52 Juventus JUVENTUS
2004-05 Juventus JUVENTUS*
2005-06 Juventus JUVENTUS*
2006-07 Inter INTER
2007-08 Inter INTER
2008-09 Inter INTER
2009-10 Inter ?

* Juve bị tước Scudetto

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Romelu Lukaku: Tự chữa lành những vết sẹo cũ

Romelu Lukaku: Tự chữa lành những vết sẹo cũ

Romelu Lukaku: Tự chữa lành những vết sẹo cũ

Từng trở thành tâm điểm chế giễu vì những lần bỏ lỡ cơ hội và trải qua quãng thời gian dài vật lộn với chấn thương, Romelu Lukaku đang từng bước viết lại câu chuyện của chính mình tại World Cup 2026. Dù không còn là lựa chọn đá chính, tiền đạo 33 tuổi này vẫn trở thành quân bài chiến thuật tối quan trọng của tuyển Bỉ, liên tiếp ghi dấu ấn khi vào sân từ băng ghế dự bị và góp phần đưa “Quỷ đỏ” tiến sâu.

Người hùng tuyển Tây Ban Nha Mikel Merino: Câu chuyện về cột cờ phạt góc và những phút bù giờ

Người hùng tuyển Tây Ban Nha Mikel Merino: Câu chuyện về cột cờ phạt góc và những phút bù giờ

Người hùng tuyển Tây Ban Nha Mikel Merino: Câu chuyện về cột cờ phạt góc và những phút bù giờ

Sau khi vật lộn với chấn thương để kịp góp mặt tại World Cup, bàn thắng quyết định của Mikel Merino không chỉ đưa Tây Ban Nha vào tứ kết, mà còn là phần thưởng xứng đáng cho những hy sinh thầm lặng phía sau ánh hào quang.

Cristiano Ronaldo: Lần cuối cho một tình yêu

Cristiano Ronaldo: Lần cuối cho một tình yêu

Cristiano Ronaldo: Lần cuối cho một tình yêu

Không có cái kết viên mãn dành cho Cristiano Ronaldo trong kỳ World Cup cuối cùng của sự nghiệp. Chiếc cúp Vàng vẫn là nỗi tiếc nuối vĩnh hằng, nhưng điều đó không thể làm lu mờ di sản của một con người đã dành hơn hai thập kỷ để định nghĩa lại khái niệm về sự bền bỉ và khát vọng chinh phục.

Ronaldo xác nhận đá kỳ World Cup cuối cùng đồng thời cảm ơn những chỉ trích đã giúp anh trưởng thành

Ronaldo xác nhận đá kỳ World Cup cuối cùng đồng thời cảm ơn những chỉ trích đã giúp anh trưởng thành

Ronaldo xác nhận đá kỳ World Cup cuối cùng đồng thời cảm ơn những chỉ trích đã giúp anh trưởng thành

Cristiano Ronaldo đã nghe quá nhiều những lời ca ngợi như thể sự nghiệp của anh sắp khép lại. Nhưng trước thềm trận đấu giữa Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha ở vòng 1/8 World Cup, tiền đạo 41 tuổi khẳng định anh vẫn muốn tiếp tục khiến những người đã vội viết lời kết cho mình phải suy nghĩ lại, đồng thời xác nhận đây sẽ là kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp.

Neymar: Hoàng tử không bao giờ trở thành nhà vua

Neymar: Hoàng tử không bao giờ trở thành nhà vua

Neymar: Hoàng tử không bao giờ trở thành nhà vua

Neymar hiện là chân sút số một trong lịch sử đội tuyển Brazil với 80 bàn thắng. Trên phương diện thống kê, đó là một cột mốc phi thường. Thế nhưng nếu hỏi nhiều người Brazil về những tượng đài vĩ đại nhất của Seleção, Neymar thường không được xếp cùng hàng với những cái tên như Pele, Ronaldo Nazário, Romário, Zico hay Garrincha.

Erling Haaland: Người khổng lồ thuần phục điệu Samba

Erling Haaland: Người khổng lồ thuần phục điệu Samba

Erling Haaland: Người khổng lồ thuần phục điệu Samba

Trước cuộc đụng độ ở vòng 16 đội World Cup 2026, Na Uy chưa từng thất bại trước Brazil, khi thắng 2, hòa 2. Và hôm nay, lịch sử một lần nữa gọi tên đại diện Bắc Âu. Với chiến thắng 2-1 đầy quả cảm, Na Uy không chỉ nối dài chuỗi bất bại trước Selecao mà còn lần đầu tiên giành vé vào tứ kết World Cup, trong một ngày mà Erling Haaland biến sân MetLife thành nơi khẳng định vị thế của một siêu tiền đạo.

Pháp đánh bại Paraguay: Qua lửa mới biết vàng

Pháp đánh bại Paraguay: Qua lửa mới biết vàng

Pháp đánh bại Paraguay: Qua lửa mới biết vàng

28 năm sau khi đội tuyển Pháp đánh bại Paraguay trên hành trình chinh phục chức vô địch World Cup đầu tiên, định mệnh run rủi khiến họ gặp lại chính đối thủ này ở vòng 16 đội World Cup 2026. Và một lần nữa, dù trải qua những thử thách gai góc, Les Bleus vẫn giành được chiến thắng sau cùng.

Theo dõi một màn "đấu súng" như thế nào là chuẩn chỉ nhất?

Theo dõi một màn đấu súng như thế nào là chuẩn chỉ nhất?

Theo dõi một màn "đấu súng" như thế nào là chuẩn chỉ nhất?

Geir Jordet là một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực phân tích những tình huống penalty và là tác giả của cuốn sách “Pressure”, viết về tâm lý học trong các loạt sút luân lưu. Jordet hiện đang tham gia giảng dạy và nghiên cứu về tâm lý học cùng hiệu suất thể thao đỉnh cao tại Trường Khoa học Thể thao Na Uy, đồng thời góp mặt trong đội ngũ phân tích viên World Cup của The Athletic mùa hè này.

Xem thêm
top-arrow
X