Thứ Tư, 06/05/2026
Zalo

Kẻ chiến bại Inter Milan: Tại sao, Leo?

Thứ Hai 04/04/2011 12:55(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Các milanista đã hy sinh một khoảng khán đài cực lớn để đón chào Leonardo bằng bức tranh “Bữa tối cuối cùng” và dòng chữ “Judas của Inter”, nhưng sau khi trận derby kết thúc với chiến thắng dễ dàng, hẳn họ đã tự hỏi rằng Leo đã phản bội ai, Milan hay Inter?

Inter đã thua, thua rất nhanh chóng và dễ dàng, trong một trận đấu chênh lệch không thua kém gì so với các trận derby mùa trước, khi chỉ có một đội chơi bóng. Mùa trước, Milan không tồn tại trong hai trận gặp Inter. Hôm qua thì Inter không hề tồn tại, hay nói đúng hơn, là chỉ tồn tại trong đúng 42 giây ít ỏi sau tiếng còi khai cuộc của trọng tài Rizzoli. Trước khi Pato sút tung lưới Julio Cesar ở giây thứ 43, Inter vẫn ở “cửa trên”, vẫn tràn đầy niềm tin chiến thắng, nhưng bàn thua sớm đã khiến công sức ngược dòng của thầy trò Leonardo suốt ba tháng qua đổ sông đổ biển. Bởi vì, Leo không còn cơ hội sửa sai nữa, dù trận đấu vẫn còn tới 93 phút kể cả thời gian bù giờ.

Leonardo không thể giúp Inter chiến thắng

Thời gian như không hề trôi kể từ trận derby lượt về mùa trước, khi Leonardo còn dẫn dắt Milan và đối đầu với Inter trong hy vọng ngút ngàn về một cuộc lật đổ. Milan của Leo khi đó thăng hoa với chiến thuật 4-2-1-3, hay còn gọi là “4-2-fantasia”, còn Inter của Mourinho thì thành công với 4-3-1-2 đầy sức mạnh ở tuyến giữa. Giáp mặt, cả hai đều tin vào những tính toán của mình, nhưng Leo nhanh chóng nhận ra không phải vậy. Inter mở tỷ số ở ngay phút thứ 10 và dù Sneijder bị đuổi ở phút 27, sự vững chắc ở giữa sân của họ khiến Leo bó tay, để rồi Milan thua 0-2 và tan mộng Scudetto. Hôm qua, một kịch bản tương tự được tái diễn. Vẫn là Leo thất bại với “4-2-fantasia”, và kẻ chiến thắng vẫn chơi 4-3-1-2 với tuyến giữa làm bằng bê tông.

Tại sao Leonardo lại cho Inter đá 4-2-1-3 từ đầu trận, với Pandev chứ không phải Stankovic đá chính, là câu hỏi đang chờ được giải đáp. Với 4-2-1-3, Inter đã từng thắng những trận oanh liệt, như ngược dòng hạ Palermo và Bayern Munich 3-2, ngược dòng thắng Genoa 5-2, nhưng tất cả đều là sau khi Leo buộc phải điều chỉnh để tấn công toàn lực trong hiệp 2 nhằm chạy trốn thất bại. Có thể hiểu Leo muốn có bàn thắng sớm để hạ gục ý chí của Milan, đội đã thua và hòa ở hai trận gần nhất sau khi bị dẫn, nhưng đời không như người nghệ sỹ ấy mơ mộng. Leo muốn tạo ra bất ngờ cho Milan, nhưng chính ông lại dính cú sốc khi bóng mới lăn vài vòng.

Ý tưởng của Leo là đúng. Tấn công cũng là cách để Inter khắc phục sự mong manh của hàng thủ. Nhưng áp dụng sơ đồ 4-2-1-3 từ đầu là một sự mạo hiểm ngu ngốc khi đối mặt Milan, đội bóng rõ ràng không phải hạng non tơ như Palermo, Genoa hay thậm chí là Bayern, đội đã đá như đùa ở trận lượt về vòng 1/8 Champions League với Inter. Bởi với việc bộ đôi tiền vệ trụ Thiago Motta–Cambiasso chơi quá thấp (để hỗ trợ cặp trung vệ Ranocchia-Chivu mới đá bên nhau lần đầu) còn bộ ba tiền đạo lại quá cao, một mình Sneijder không thể làm cầu nối, nhất là khi các hậu vệ cánh Maicon-Zanetti không thể dâng lên. Giữa hàng thủ và hàng công Inter là hàng tiền vệ của… Milan. Leo đã nếm quá mặn cảm giác ấy ở cả hai derby trước, nhưng không hiểu sao không rút ra được kinh nghiệm.

Trận thua này cho thấy Leo không phải là một chiến lược gia theo đúng nghĩa, người có những toan tính sai lầm cả trong bố trí đội hình xuất phát lẫn điều chỉnh trong trận. Leo chỉ biết khắc phục thế bị dẫn bàn bằng tấn công và tấn công mạnh mẽ hơn, chứ không biết làm lại trước hết từ sự vững chắc của hàng thủ. Khi tất cả sức mạnh tấn công đã bày ra hết mà không hiệu quả, lẽ ra Leo phải đưa trở lại sơ đồ 4-3-1-2, hay 4-2-3-1 để tăng khả năng kiểm soát tuyến giữa, nhưng ông đã không làm. Đến khi Chivu phải rời sân thì đã quá muộn, bởi lúc ấy, Leo đã hết quyền lựa chọn.

Trận derby đầu tiên của Leo trong sự nghiệp, ông thua 0-4 với kịch bản thua 0-1, mất người, rồi cứ thế vỡ vụn trước đối phương. Hôm qua, chính xác lại là những gì đã xảy ra một năm rưỡi trước, chỉ có điều sự vụng về của Robinho giúp Inter không phải nhận nhiều hơn 3 bàn thua. Leo thua không có chút phản kháng. Sau bàn thua thứ hai, Inter hoàn toàn buông xuôi, dù thời gian còn không ít. Tinh thần Palermo, tinh thần Genoa, tinh thần Bayern đâu rồi? Chắc chắn nó đang nằm xẹp lép ở đâu đó trong đầu Leo, bên dưới những xúc cảm nghẹn lời khi chống lại những người ruột thịt.

Với Inter, thất bại này chẳng khác nào một lần bị phản bội lại niềm tin mà họ từng đặt vào Leo, tên Judas tội nghiệp.

Con số

3 Leonardo đã thua 3 trận derby liên tiếp, 2 trận với Milan, 1 với Inter, thủng lưới 8 bàn và không ghi nổi bàn nào.
17 Leonardo là nhà cầm quân thứ 17 của Inter không thể thắng nổi trận derby đầu tiên sau khi nhậm chức.
5 Đây là lần thứ 5 trong lịch sử, bàn thắng mở tỉ số trong trận derby được ghi ngay ở phút đầu tiên và cũng là lần thứ 4 các cầu thủ Milan có vinh dự làm điều này trong các trận derby.
4 trận trước đó diễn ra ngày 7/6/1942, hòa 2-2 (ghi bàn Boffi), 6/11/1969, Milan thua Inter 5-6 (Candiani), 26/3/1961, Milan thắng 2-1 (Altafini) và 24/2/1963, hòa 1-1 (Mazzola).


  (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Xuyên suốt 140 năm hình thành và phát triển, chưa bao Arsenal thuận lợi tiến vào một trận chung kết Champions League, đồng thời nắm lợi thế lớn ở cuộc đua vô địch Premier League. Đối với nhiều đội bóng lớn tại Châu Âu, điều này có thể rất bình thường. Ở Anh, hai đại diện ưu tú của thành Manchester thậm chí từng giành “cú ăn ba” kinh điển ở mùa giải 1998/1999 và 2022/2023. Nhưng với riêng Arsenal, họ vừa chạm tay vào lịch sử theo cách của riêng họ.

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Cách đây 16 ngày, vẻ mặt thất thần của các Gooners sau tình huống Kai Havertz đánh đầu chệch khung thành Manchester City trong gang tấc như báo hiệu một sự sụp đổ “thường lệ” của Arsenal vào giai đoạn cuối mùa. Người hâm mộ Arsenal căm ghét cái thứ cảm giác ấy đến cùng cực, nhưng họ một lần nữa phải bất lực chứng kiến viễn cảnh đó có thể lặp lại thêm một lần nữa. 

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Man City tưởng như đã kiểm soát hoàn toàn cuộc chơi tại Hill Dickinson, khi thế trận áp đảo và những khoảnh khắc thăng hoa của Jeremy Doku giúp họ nắm lợi thế trước Everton sau hiệp 1. Nhưng sự lỏng lẻo nơi hậu phương đã khiến mọi thứ rẽ sang hướng khác. Trận hòa 3-3 tai hại khiến thầy trò Pep Guardiola đánh mất quyền tự quyết trong cuộc đua đến chức vô địch Premier League với Arsenal.

Xem thêm
top-arrow
X