Chủ Nhật, 23/08/2026
Zalo

Lippi: Bóng ma ở Juve

Thứ Tư 27/01/2010 14:47(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Lippi phủ hình lên Juve. Như một bóng ma. Như một nỗi ám ảnh. Điều tệ hại kinh khủng của đội bóng sau khi trở lại Serie A và rũ bỏ Calciopoli không chỉ là nó được điều hành bởi những con người như Blanc hay Secco hay sự non kém tay nghề của Ferrara, mà còn ở Lippi.

Rũ bỏ được Deschamps vào mùa Hè 2007, Juve đã muốn có Lippi và ra sức thuyết phục ông trở về cái thế giới mà ông đã là một tượng đài lớn trong 2 “nhiệm kì” ở đó (1994-1999 và 2002-2004). Những nhà lãnh đạo của Juventus nhìn Lippi như là người duy nhất có thể vực dậy được đội bóng lên đỉnh cao như thời trước Calciopoli. Rất dễ hiểu: Những kiến trúc sư của biết bao Scudetto và quyền lực gần như vô hạn trong và ngoài sân cỏ của Juve (Moggi, Giraudo) rơi vào vòng lao lí. Capello nhanh chân ra đi, Mancini đang là người của Inter, Spalletti đang sống tốt ở Roma...

Tóm lại, tất cả những HLV giỏi nhất đều không thể đến được với họ. Nhưng Lippi lưỡng lự và sự chính sự lưỡng lự ấy đã đẩy Juventus vào một tình trạng chờ đợi phấp phỏng kéo dài 3 năm. Kèm theo nó là biết bao hệ lụy, khi đội thiếu hẳn một đường lối chính sách tái thiết ổn định, thiếu phong cách và các điểm nhấn kĩ chiến thuật do không có một HLV giỏi mà BLĐ tin tưởng cho dẫn dắt. Lippi lưỡng lự, bởi có lẽ ông nhận thấy nắm ngay Juve vào thời điểm đó là một rủi ro lớn, nên cần phải chờ vài năm cho đến khi đội bóng dần hình thành thì dẫn dắt nó mới xứng đáng, và bởi có lẽ ông vẫn muốn quay về đội bóng Thiên thanh một lần nữa. Bây giờ, khi niềm khao khát ĐTQG ấy (chứ không phải là một chiếc Cúp vàng thế giới) đã thỏa nguyện, dù World Cup còn chưa diễn ra, phải chăng đã đến lúc nghĩ về Juve?

Lippi vẫn có tầm ảnh hưởng không nhỏ tới Juve


Không dưới một lần Lippi khẳng định ông không quay lại Juve. Nhưng thực tế lại chứng minh những điều khác. “Gã đầu bạc” có một ảnh hưởng vô cùng to lớn đối với đội bóng, không khác ông là một bố già đối với họ và người ta cho rằng, từ việc dần dần đưa về Olimpico những người tâm phúc, từ các cầu thủ cho đến bản thân Ferrara, Lippi đang trải thảm cho ngày về Juve ngay sau khi kết thúc World Cup. Thắng World Cup đó hay không, điều đó không thực sự quan trọng (vì ông đã thắng một lần vào năm 2006 rồi). Quan trọng là “hậu vận”. 10 tháng đã trôi qua kể từ bữa ăn trưa nổi tiếng và tốn giấy mực giữa Lippi và Blanc ở trong một nhà hàng Recco, cách Torino không xa. Hôm ấy là ngày 10/4/2009. Bữa ăn đã thậm chí trở thành một scandal bởi nó khẳng định rõ ràng sự can thiệp, hay đúng hơn, Juve muốn Lippi nhúng tay, vào công việc nội bộ của mình. Họ đã thực sự nói những gì với nhau trong bữa ăn trưa đó? Không ai biết, nhưng điều gì đã xảy ra sau cuộc họp thượng đỉnh với Blanc? Rất nhiều và đều đáng chú ý.

Các diễn biến theo trình tự thời gian trong mùa bóng trước World Cup diễn ra dồn dập và luôn mang dáng dấp Lippi. Cannavaro được đưa về Juve từ Real; Ranieri bị sa thải khi giải chỉ còn 2 vòng đấu và ngay tức khắc được thay thế bằng Ferrara, từng là trợ lí của Lippi trong ĐT Italia; Grosso được mua từ Lyon để hợp với Buffon, Chiellini và Cannavaro (chưa kể Legrottaglie) để tạo nên nòng cốt cho một hàng thủ tệ hại đã thủng lưới đến 28 bàn/21 trận, nhiều hơn 1 bàn so với Udinese, đội đang đứng thứ 4 từ dưới lên và có nguy cơ tụt hạng; Juve bị đánh bật khỏi vòng bảng Champions League; Juve thua 8/9 trận gần nhất và nếu mùa bóng chỉ kéo dài trong thời gian 10 trận gần nhất, Juve đã cầm chắc suất xuống hạng từ lâu.

Thế rồi, Lippi, lấy lí do thăm viếng của tuyển thủ quốc gia đang chơi cho Juventus, đã có mặt ở trại Vinovo, trên thực tế là để gặp gỡ Blanc một lần nữa để tiếp tục bàn những công việc “quốc gia đại sự” mà theo như báo chí Italia viết, là để củng cố thêm nữa quyền lực của mình trong đội bóng áo trắng-đen. Theo cách nào không ai biết, nhưng theo những tin đồn đang loang ra, Juventus đã đề nghị một hợp đồng 2 năm với mức lương 2 triệu euro/năm cho người đàn ông tóc bạc có dáng dấp của một tài tử điện ảnh để ông ngồi lên chiếc ghế giám đốc kĩ thuật còn khuyết của đội. Trong khi Lippi đang thăm Vinovo, trong một khách sạn sang trọng ở Milano, các sếp chuyển nhượng của Juve là Bettega và Secco đang hoàn tất thủ tục đưa về sân Olimpico tiền vệ Antonio Candreva, 22 tuổi, người vừa được chính Lippi gọi vào đội Thiên thanh do ông dẫn dắt. Câu hỏi: Tất cả những điều trên phải chăng là trùng lặp ngẫu nhiên? Chắc chắn là không.

Bây giờ, khi Juve chìm vào cuộc khủng hoảng thành tích tồi tệ nhất trong 3 thập kỉ qua, không một ai ở Juve nhận trách nhiệm. Bettega: “Dù gì đi nữa, vị trí của Ferrara không đổi”. Secco, sau khi đưa về Paolucci, đưa đem đến Candreva, người vào sân trận Roma chỉ để nhìn Riise ghi bàn quyết định. Ferrara, bất chấp những điều chỉnh sai lầm trong trận gặp Roma: “Chúng ta không đáng thua”. Đội trưởng Del Piero: “Chúng ta còn nhiều trận đấu ở phía trước. Tất cả chưa phải đã hết”. Còn Lippi nói gì? Im lặng hoàn toàn. Một nhà bình luận nổi tiếng là tifoso của Juve viết: “Thôi, đành vậy. Không ai chịu trách nhiệm. Còn một khả năng duy nhất và người duy nhất để chịu trách nhiệm là tôi, chính tôi, cũng như những CĐV Juve. Từ giờ tôi thôi làm tifoso Juve. Tôi sẽ nhắm mắt từ giờ cho đến tháng 5, khi mùa bóng kết thúc để khỏi phải đọc những tuyên bố vô trách nhiệm, khi biết rõ là đội sẽ tham gia vào giải VĐ nào năm tới!”. 
 
 

Ferrara: Sau trận Inter, là chia tay?

Ferrara bây giờ đã được coi là một “cựu”. Anh vẫn danh chính ngôn thuận là HLV Juve, nhưng không còn ai tin anh nữa. Anh sở dĩ còn ngồi đó mà chưa bị đá đít là bởi Juve cần có thêm thời gian để tìm kiếm người thay thế anh từ giờ cho đến cuối mùa. Vấn đề nghiêm trọng nhất là dù BLĐ Juve đã họp trong suốt những ngày này (trong khi Juve tập và hứng chịu thêm vài chấn thương mới), thì họ chưa thống nhất được việc HLV mới của Juve là tạm thời hay là một HLV mới cho thời gian này và cả những năm tới. Rất ít người chấp nhận một đề nghị dẫn dắt trong vài tháng, để rồi sau đó cuốn gói nhường chỗ cho Lippi (Zoff từ chối, Trap không trở về, Gentile không được chào đón, Vialli), những người được đề cập đến để đưa về xây dựng Juve cho tương lai đều có vấn đề (Hiddink đòi quá nhiều, Benitez còn HĐ với Liverpool đến 2014). Báo chí đã nói đến khả năng Ferrara vẫn sẽ cầm Juve đến sau trận gặp Inter ở Cúp Italia và chờ đợi điều gì sẽ xảy ra.

Nhưng các cầu thủ sẽ chơi bóng thế nào khi được dẫn dắt bởi một HLV đã mất hết tín nhiệm và trong trường hợp chiến thắng, liệu có thể sa thải anh vài giờ sau đó, hoặc lại tiếp tục kéo dài nỗi khắc khoải nặng nề cho đến trận gặp Lazio sau đó? Nhưng đấy dường như là giải pháp duy nhất cho đến khi Juve có một người thay Ferrara. Giữa những cái tên được đưa ra, giữa sự bất trắc, điều chắc chắn duy nhất là “Ferrara addio” (Tạm biệt Ferrara).

Amauri sẽ bị bán

Theo Tuttosport, Juventus đã lên kế hoạch bán tiền đạo Amauri vào mùa hè tới để chiêu mộ “sát thủ” Giampaolo Pazzini của Sampdoria. Amauri là một trong những nỗi thất vọng lớn nhất của Juventus mùa này, chỉ ghi được vẻn vẹn 4 bàn thắng từ đầu mùa và không bàn nào trong suốt 3 tháng qua. Sự kém cỏi của Amauri khiến Juve phải chạy đôn chạy đáo suốt mấy tuần qua để “nhặt nhạnh” những tiền đạo vô danh như Paolucci về thay thế. Chân sút người Brazil được cho là mục tiêu ưa thích của Chelsea và Man City, đồng thời đó cũng là những đội bóng có khả năng trả mức phí phù hợp để Juve có thể đáp ứng cái giá 25 triệu euro mà Sampdoria “khoác” lên Pazzini.


(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Nếu ngược dòng thời gian về quá khứ, thời điểm Arsenal vẫn còn được dẫn dắt bởi HLV Arsene Wenger, đội bóng gần như chắc chắn sẽ không chi một khoản tiền lớn để chiêu mộ một trung vệ chuẩn bị bước sang tuổi 29 như Ezri Konsa.

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Ở thời điểm hiện tại, Bukayo Saka đang có được vị thế hiếm cầu thủ Arsenal nào có đặc quyền tương tự. Anh là sản phẩm tiêu biểu của lò đào tạo Hale End trong nhiều năm qua và cũng là gương mặt đại diện cho sự vươn lên của Arsenal dưới triều đại Mikel Arteta.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Xem thêm
top-arrow
X