Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Man Utd chia tay Europa League: Không muốn thắng, hay không thể thắng?

Thứ Sáu 16/03/2012 04:11(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Khi Andoni Iraola nhảy múa giữa một loạt các cầu thủ M.U để rồi dứt điểm chệch cột dọc trong gang tấc, có chúa mới biết dược rằng liệu anh có giễu cợt đội bóng giàu truyền thống bậc nhất xứ sở sương mù hay không? Nhưng khoảnh khắc ấy đủ để trả lời câu hỏi rằng M.U không muốn thắng, hay không thể thắng tại San Mames.

Có đội bóng nào đang rất cần chiến thắng mà cất đi cầu thủ sáng tạo nhất (Scholes) và cơ động nhất (Valencia), để triển khai một đội hình với duy nhất một tiền đạo (Rooney)? Đá phòng ngự phản công trước một đội bóng đang rất thoải mái về mặt tâm lý liệu có phải phương cách hợp lý để lật ngược thế cờ. Khoan nói đến những màn trình diễn trên sân đấu, ngay cách sắp xếp đội hình của Sir Alex cũng đã đủ tạo nên một cảm giác rằng các cầu thủ M.U chẳng việc gì phải quyết chiến để lật ngược thế cờ. Khi cuộc đua Premier League đang đi đến hồi quyết định, mà M.U lại đang chiếm lợi thế so với Man City, cũng không ngạc nhiên khi Sir Alex có những toan tính riêng của mình.

Man Utd không mốn thắng nên thất bại là tất yếu

Nhưng thử lật lại vấn đề, rằng nếu Sir Alex bố trí một đội hình mạnh nhất có thể, liệu Quỷ đỏ có làm nên chuyện ở San Mames hay không? Sau những gì đã trình diễn ở lượt đi, Athletic Bilbao đã khiến người ta phải nhìn họ bằng một con mắt khác, và M.U cũng không phải ngoại lệ. Sau thất bại ở lượt đi, người ta nhắc nhiều đến sự cần thiết của yếu tố kinh nghiệm nơi hàng phòng ngự. Nhưng tại San Mames hôm qua, cầu thủ thi đấu đáng trách nhất chính là lão tướng Ferdinand, người đã chơi như một chú bé học việc ngơ ngác trong tình huống Llorente mở tỷ số.

Sự thực rất phũ phàng: nhìn vào những gì mà M.U đã thể hiện ở San Mames, ngay cả những người lạc quan nhất cũng khó có thể tin vào một màn lội ngược dòng ngoạn mục. Đội bóng ấy đã không có chút lửa chiến đấu nào kể từ khi nhập cuộc, và sự bất hợp lý trong cách sắp xếp nhân sự càng khiến họ trở thành những chú rối trước những đôi chân thanh thoát cùng lối chơi đầy hợp lý của Athletic Bilbao. Bielsa đã tạo được dấu ấn rõ rệt lên một đội bóng tầm trung nhưng có đủ những phẩm chất của một chú ngựa ô, tại La Liga cũng như ở châu Âu. Còn M.U, khi Smalling, rồi Pogba, Welbeck lần lượt được tung vào sân, đó là dấu hiệu của một sự đầu hàng.

Có một điều rất đáng để lưu tâm: chính Bielsa từng tiết lộ rằng lối chơi mà ông áp dụng cho Bilbao chẳng có gì là bí kíp cả, mà chỉ đơn thuần là huy động tối đa sức tranh chấp của các cầu thủ và luân chuyển linh hoạt bằng cách đẩy bóng lên nhanh hết mức có thể. M.U, và nhiều đội bóng khác nữa, hoàn toàn biết điều đó, nhưng lại không thể khắc chế. Bởi vậy, nếu chỉ nói rằng M.U không muốn thắng ở San Mames thì chưa đủ. Sự thực là Quỷ đỏ không thể thắng thì đúng hơn.

Đêm qua xứ Basque đã mở hội bởi sau gần 4 thập kỷ họ mới lại lọt vào đến tứ kết cúp châu Âu, và đó là một chiến tích hoàn toàn xứng đáng. Cám ơn Llorente, cám ơn De Marcos, cám ơn Iraola,... đã dạy cho M.U một bài học xứng đáng. Còn về phần Quỷ đỏ, dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho một màn chia tay, cú ngã ở San Mames chắc chắn sẽ để lại cho họ rất nhiều day dứt.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X