Chủ Nhật, 21/06/2026
Zalo

Messi càng hay thì Barca càng dở?

Chủ Nhật 25/11/2012 15:41(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Cristiano Ronaldo đã bắt đầu đuối sức trong cuộc đua với Lionel Messi. Pele đã bị anh vượt qua, và phía trước, một tượng đài săn bàn trong lịch sử bóng đá thế giới là Gerd Mueller cũng đang lung lay. Đâu đâu người ta cũng nhắc về Messi, nhưng sự rực rỡ của một mình anh liệu có thể trở thành liều thuốc độc cho Barcelona?

 

Nhưng mùa bóng trước, khi các bàn thắng nở rộ chưa từng thấy trong sự nghiệp của Messi, 73 pha làm bàn trên mọi đấu trường, thì Barcelona lại để mất chức vô địch Liga vào tay Real Madrid và Champions League vào tay Chelsea. Đó là cơ sở để huấn luyện viên Jose Mourinho của Madrid chế giễu Messi khi bình luận về cuộc đua Quả bóng Vàng giữa anh vào Ronaldo: “Cậu ta (Ronaldo) phải giành bóng vàng, vì những bàn thắng của cậu ta đem về danh hiệu”.

Ở Barcelona lúc này, tất cả đều chỉ làm nền cho Lionel Messi tỏa sáng và vươn cao
Ở Barcelona lúc này, tất cả đều chỉ làm nền cho Lionel Messi tỏa sáng và vươn cao

Kỷ lục của Messi đã không đem về danh hiệu. Mùa trước, anh bỏ xa chính các đồng đội trên hàng công của mình cả năm ánh sáng: Messi ghi 73 bàn, trong khi những người gần nhất chỉ ghi được… 15 bàn (Cesc Fabregas và Alexis Sanchez). Mùa 2008-2009, thời điểm Barca đoạt cú ăn 3 lịch sử, Messi mới bắt đầu đặt dấu ấn lên đội một, với 38 bàn trên mọi mặt trận. Nhưng phía sau anh còn Samuel Eto’o (34 bàn) và Thierry Henry (25).

Mùa tiếp theo, khi Eto’o ra đi, Messi nâng số bàn thắng lên 45. Phía sau anh “chỉ” còn là Pedro, 22 bàn, và Zlatan Ibrahimovic, 21 bàn. Barca vẫn bảo vệ được chức vô địch Liga, nhưng đã bị loại ở vòng 1/8 Cúp Nhà Vua và bán kết Champions League. Mùa này, Messi đã ghi 22 bàn trên mọi mặt trận, trong khi người gần với anh nhất là David Villa mới đưa bóng vào lưới 6 lần.

Barca và ảo tưởng vì Messi

Chơi ngày càng tốt lên không phải lỗi của Messi, nhưng cái gì quá cũng đều không tốt. Báo chí Tây Ban Nha mải mê tung hô những kỷ lục ghi bàn đang bị tiền đạo người Argentina xô đổ, mà quên mất rằng Barca đang chơi với một hàng thủ hạng xoàng. Với 15 bàn thua, Barca phòng ngự chỉ ngang đội… áp chót Osasuna. Cùng kỳ mùa trước, họ chỉ thủng lưới 7 bàn. Vào mùa giải đoạt cú ăn 3 lịch sử 2008-2009, Barca cũng chỉ để thủng lưới 9 bàn sau 12 vòng.

Đội bóng xứ Catalunya thậm chí không tăng cường thêm một trung vệ nào trong kỳ chuyển nhượng mùa hè, dù hiện tại, họ chỉ có ba trung vệ đích thực là Carles Puyol, Gerard Pique và Marc Bartra. Puyol đã già, Pique hay dính chấn thương, còn Bartra vẫn là một cầu thủ trẻ ở mức tiềm năng. Phương án kéo các tiền vệ trụ về chơi trung vệ (thậm chí là kéo cả hậu vệ cánh vào trung tâm, như trường hợp của Adriano) đang bị lạm dụng. Đội bóng thủ khá tệ ngay cả khi thường xuyên triệt tiêu tối đa quyền kiểm soát bóng của đối phương, nhưng vì các bàn thắng của Messi vẫn đem về chiến thắng, điểm yếu ấy lại được châm chước.

Nhưng trong khi tỏ ra quá lãng tử với hàng thủ, Barca lại rất thận trọng trong việc để Messi đôi khi được nghỉ ngơi dưỡng sức. Trận thắng Zaragoza cuối tuần qua là lần thứ 100 tiền đạo người Argentina đá chính. Dù trên ghế huấn luyện viên là Pep Guardiola hay Tito Vilanova, họ đều không dám buông thanh gươm thần thoại ấy ra, một khi đã giữ nó trong tay. Messi bị phạm lỗi liên tục, và đau đớn không ít lần, nhưng thay anh ra giữa chừng là việc làm cấm kỵ ở Camp Nou. Thứ bóng đá tập thể mà người Catalunya luôn tự hào đang thật sự mai một vì tất cả những khiếm khuyết của nó đang đều có thể được cho qua nhờ sự xuất sắc của một cá nhân.

Chơi quá hay, như đã nói, không phải lỗi của Messi. Nhưng chơi hay đến mức mà câu hỏi dành cho bất kỳ một mục tiêu chuyển nhượng nào của Barca cho hàng công cũng là: Liệu người mới có thể chơi hợp với Messi?, thì đó là lỗi của đội bóng. Chúng ta đã từng thấy rất nhiều tiền đạo ngôi sao không thể tìm được chỗ đứng ở Camp Nou từ khi kỷ nguyên Messi bắt đầu.

Eto’o lừng lẫy, người từng ghi hai bàn trong hai trận chung kết Champions League, đã bị đẩy ra chơi ở cánh trái vì Messi. Tiền đạo người Cameroon sau đó bị đổi lấy Ibrahimovic từ Inter. Chân sút người Thụy Điển chỉ trụ lại được Camp Nou một mùa bóng, và cho dù chơi không tồi (ghi 21 bàn), anh vẫn phải ra đi. Một cái tôi to đùng như thế không phù hợp để chơi cạnh Messi, người được ưu ái hơn tất thảy. Pedro hay Villa cũng sa sút nhanh chóng khi được (hay bị?) chơi cạnh Messi. Họ phải phục vụ anh tối đa, và thậm chí, chúng ta đã được chứng kiến tiền đạo người Argentina to tiếng với các đồng đội trên hàng công mùa này.

Barca không phải là Messi

Đó không phải điều gì tốt lành cho Barca. Một khi Messi phải ngồi ngoài vì lý do bất khả kháng, hoặc đơn giản là anh chơi tồi trong một ngày xấu trời, thì Barca có thể trở thành một đội chỉ biết chuyền vẽ vời cho vui. Những bàn thắng và phong độ khủng khiếp của Messi có thể đưa đội bóng xứ Catalunya vào một giấc ngủ dài, và khi sự vắng mặt của anh đánh thức họ dậy, thì hiện thực còn lại chỉ là một đội bóng phòng ngự quá lỏng lẻo và thiếu các giải pháp tấn công khi không có Messi.

Tiền đạo người Argentina đang chinh phục mọi kỷ lục ghi bàn và hướng đến danh hiệu Quả bóng Vàng lần thứ tư liên tiếp, nhưng Barca, dù đang dẫn đầu Liga với khoảng cách 8 điểm hơn kình địch Real Madrid, vẫn cho thấy cảm giác mong manh. Messi đang tấn công vào các pháo đài lịch sử một cách hăng say, nhưng đội bóng của anh thì thật sự đang giậm chân tại chỗ và không tạo đủ sự tin tưởng rằng họ vẫn là một tập thể bách chiến bách thắng ngay cả khi không có ngôi sao người Argentina. Khi những thống kê về Messi thêm chất chồng và những lời khen ngợi dành cho anh ngày một nhiều hơn, thì Barca lại càng phải cảnh giác hơn với chính mình. Để không bị trở thành đội bóng một người, trong thế giới lý tưởng mà Messi đã vẽ ra cho đội bóng của anh.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Cú đúp vào lưới Real Zaragoza ở vòng đấu vừa qua đã nâng số bàn thắng của Messi mùa này lên con số 17, chỉ sau 12 trận. Với 78 bàn đã ghi trong năm 2012, anh cũng chỉ còn kém kỷ lục ghi bàn trong một năm của Gerd Mueller 7 lần lập công. Cứ với đà này, Messi có thể kết thúc mùa bóng với 54 bàn thắng ở Liga, phá kỷ lục lập được ở mùa trước (50 bàn). Anh lúc nào cũng chơi tốt hơn chính mình của mùa trước.
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Không phải Kai Havertz, Jamal Musiala hay Florian Wirtz, người hùng của tuyển Đức trong đêm nghẹt thở trước Bờ Biển Ngà lại là Deniz Undav - tiền đạo vốn chỉ được xem như một phương án dự phòng. Vào sân từ băng ghế dự bị, chân sút này ghi hai bàn thắng để mang về màn ngược dòng kịch tính cho Die Mannschaft.

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Khi Hà Lan chơi đúng với bản sắc của mình, bóng đá trở thành một màn trình diễn của tốc độ, kỹ thuật và sự sáng tạo. Đó chính là những gì diễn ra trong chiến thắng 5-1 trước Thụy Điển. Kết quả ấy không chỉ mở ra cánh cửa đi tiếp cho thầy trò Ronald Koeman mà còn thắp sáng niềm tin rằng cơn lốc da cam đang nổi lên trở lại.

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Thông qua The Players’ Tribune, tiền vệ Tijjani Reijnders của ĐTQG Hà Lan và Manchester City đã chia sẻ những dòng tâm sự về về cuộc hành trình chinh phục ước mơ của anh, từ một nhân viên siêu thị với trái tim vụn vỡ, đã đánh mất niềm tin vào bản thân, đến một tuyển thủ quốc gia Hà Lan.

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

Trong truyện ngắn “Cái kính”, nhà văn trào phúng người Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin kể về một người đàn ông liên tục đeo những cặp kính không phù hợp theo các chẩn đoán sai lầm, để rồi tin rằng thế giới méo mó trước mắt mình chính là sự thật. Chỉ khi mắt kính vỡ và rơi mất, ông mới nhìn thấy mọi thứ đúng như bản chất của chúng. Với bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ, World Cup 2026 cũng là khoảnh khắc của cái kính vỡ ấy, khi mọi ảo tưởng về một “thế hệ vàng” cùng giấc mơ tái hiện kỳ tích năm 2002 tan thành từng mảnh.

Morocco: Sự đáng sợ của "Những chú sư tử Atlas"

Morocco: Sự đáng sợ của Những chú sư tử Atlas

Morocco: Sự đáng sợ của "Những chú sư tử Atlas"

Sau trận hòa đầy ấn tượng 1-1 trước Brazil ở ngày ra quân, Morocco tiếp tục khẳng định rằng họ không còn là hiện tượng nhất thời của bóng đá thế giới. Chiến thắng trước Scotland ở lượt trận thứ hai bảng C World Cup 2026 là lời tuyên bố đanh thép rằng “Những chú sư tử Atlas” đang trở thành một thế lực mới.

Tổng kết mùa giải 2025/2026 của bóng đá Việt Nam: Ngôi vương đổi chủ

Tổng kết mùa giải 2025/2026 của bóng đá Việt Nam: Ngôi vương đổi chủ

Tổng kết mùa giải 2025/2026 của bóng đá Việt Nam: Ngôi vương đổi chủ

Như vậy là mùa giải 2025/2026 của bóng đá Việt Nam chính thức hạ màn sau màn lên ngôi của CLB CATPHCM tại đấu trường Cúp Quốc gia hôm 14/6 vừa qua. Nhìn lại một mùa giải vừa trôi qua, đã có không ít điểm nhấn nổi bật đến từ sự nỗ lực của các đội bóng. 

Xem thêm
top-arrow
X