Thứ Hai, 29/06/2026
Zalo

Milan Leonardo khởi đầu chiến thắng: Vào derby với ít sợ hãi hơn

Thứ Hai 24/08/2009 16:48(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Bàn thắng và một lối chơi đẹp mắt. Đấy đã phải là Milan mà Leonardo, Berlusconi và các tifosi mong đợi chưa? Chiến thắng 2-1 trên sân Siena bằng cú đúp của Pato không phải là một kì tích, bởi với một đội bóng lớn, chiến thắng là một nghĩa vụ. Nhưng Leonardo đã giải xong con tính đầu tiên của một bài toán lớn không hề đơn giản.

Những sự khởi đầu của anh với Milan thường không vui, đúng hơn, thất vọng. Với tư cách cầu thủ, Leonardo ra mắt trận đầu tại Serie A ngày 13/9/1997, khi Milan bị Lazio thủ hòa 1-1 với bàn gỡ ở phút cuối cùng của Signori (trong đội hình Lazio ngày ấy có Nesta và Favalli, những học trò của anh ở Milan bây giờ). Trận ra quân đầu tiên của anh ở Champions League diễn ra 2 năm sau đó, ngày 15/9/1999, hòa Chelsea 0-0).

Nhưng bây giờ, khi Leo bắt đầu sự nghiệp HLV với Milan, tất cả đã thay đổi, vì Milan chiến thắng, trong một trận đấu không dễ dàng trên đất Siena. Không còn hình bóng Kaka, bởi Ronaldinho đã tỏa sáng đúng lúc để đóng góp vào chiến thắng bằng 2 đường chuyền quyết định. Chủ nghĩa anh hùng cá nhân và những bàn thắng chớp nhoáng của Inzaghi có thể chờ, bởi bây giờ mới là mùa thu chứ không phải mùa xuân ưa thích của Pippo (dự bị cả trận), vì đã có Pato. Sự thức tỉnh ở Cúp Luigi Berlusconi là một dấu hiệu quan trọng cho thấy một điều gì đó đã thay đổi trong tinh thần và lối chơi của đội sau một loạt những thất bại trong các trận giao hữu mùa hè.

Pato giúp ông thầy Leonardo "mở mày mở mặt"

Đêm thứ bảy, Milan đã chơi tốt ở Siena. Leonardo đã nói trước trận đấu, rằng, nếu Ronaldinho chơi bóng như những năm tháng hoàng kim, Kaka không còn là một niềm hối tiếc, nếu Thiago Silva giữ được lời hứa sẽ chơi xuất sắc, sẽ dễ dễ dàng hơn khi chia tay với những hồi ức Maldini. Phải, đấy mới chỉ là một trận đấu, và dường như cách chiến thắng của Milan lại gợi lên những suy nghĩ, rằng với sự tỏa sáng của những người Brazil, Milan đang lặp lại phong cách quen thuộc của triều đại Ancelotti, một phong cách thích hợp với Champions League: thắng lợi những trận đơn lẻ hơn là cả một mùa giải. Nhưng điều đó, xét cho cùng, không quan trọng, bởi Milan cần những chiến thắng và giờ đây, ít ra, họ sẽ bước vào trận derby với ít nỗi lo sợ thất bại hơn.

Kẻ mơ mộng có tên Leonardo, với những tuyên bố ảo tưởng về một lối chơi hấp dẫn theo kiểu người thầy Tele Santana mà anh có thể áp dụng cho Milan, giờ đã thực tế hơn sau những thất bại trong loạt trận giao hữu mùa hè. Không còn 4-3-3 lãng mạn mà là 4-3-1-2 thích hợp hơn. Ronaldinho nên đá gần cấm địa hơn theo gợi ý (hay mệnh lệnh) Berlusconi nhưng trên thực tế vẫn được đá phía sau 2 hộ công, vì đấy là điều hợp lí hơn cả. Tất cả chiến đấu cho Leonardo, cho Milan và cho chính họ. Những dấu hiệu tiếp nối sự tích cực đã có từ trận tranh Cúp Berlusconi được thể hiện, ở Nesta, Thiago Silva, Storari và đặc biệt là Flamini. Còn quá sớm để nói rằng đấy là Milan, khi sự mạnh mẽ về tinh thần của một loạt cầu thủ và sự tỏa sáng của vài người trong những tình huống quyết định là chân dung của cả đội bóng. Mới chỉ là một trận thắng khởi đầu. Đấy là lí do tại sao người viết cho rằng, lịch thi đấu đã quá tàn nhẫn với Leonardo: hãy để Milan đá thêm vài trận nữa cho cỗ máy trơn tru rồi hãy gặp Inter. Trận derby thứ bảy này là một thử thách kinh khủng ngoài sức tưởng tượng. Một kết quả không tốt có thể dập tắt ngay tức khắc những hào hứng mới nhen lên.

Leo đã làm xong những phương trình đầu tiên của một bài toán không hề dễ dàng, một bài toán có thể có nghiệm ngay tức khắc cho anh và Milan, khi người ta hiểu anh có thích hợp với Milan hay không, có thể có vô số nghiệm khi chiến thắng này kéo theo những chiến thắng khác, hoặc vô nghiệm khi tất cả kết thúc bằng một cuộc đầu hàng. Nhưng Leo, người đang đi giải bài toán của đời anh, của hiện tại cùng tương lai của Milan, không thể ngừng lại trong cuộc thách đố đầy gian nan này. Trong cuộc họp báo đầu tiên trước mùa giải, anh bảo, anh chưa hề có ý định làm HLV, mà chỉ ngồi vào chiếc ghế này vì đội bóng cần anh. Nhưng anh đã đi, con đường đã mở ra, và anh muốn đi đến tận cùng. Các tifosi Milan không muốn người lữ hành ngưng bước ở đâu đó trên chặng đường, kể cả khi phía trước có một bức tường mang tên Inter....

2: Pato cũng đã ghi 2 bàn thắng trong một trận đấu với Siena cách đây 5 tháng, ngày 15/3/2009, trận đó, Milan thắng Siena 5-1 trên sân Artemio Franchi. Ở trận này, Inzaghi đã ghi các bàn 299 và 300 trong sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp.

8: Với 2 đường chuyền thành bàn trận này, Ronaldinho đã có 8 đường chuyền quyết định cho Milan trong 2 mùa bóng qua.

28: Với cú đúp thứ 4 trong màu áo Milan, Pato đã ghi bàn thứ 27 và 28 trong 56 trận đấu chính thức cho CLB này, trong đó có 25 bàn ở Serie A.

400: Ra sân trận này, Gattuso chơi trận thứ 400 trong màu áo Milan, trong đó có 277 trận ở Serie A, 23 ở Cúp Italia, 2 Siêu Cúp Italia, 79 ở Champions League, 14 ở Cúp UEFA, 2 ở Siêu Cúp châu Âu và 3 ở Cúp Liên lục địa. Anh chơi trận đầu cho Milan ngày 15/9/1999 (Chelsea-Milan 0-0). Trong trận đó, cũng có một cầu thủ Brazil ra quân lần đầu cùng Milan ở Champions League. Người đó chính là... Leonardo.

(Theo Thể Thao Văn Hóa)

Có thể bạn quan tâm

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Từ một đội tuyển thường xuyên đứng ngoài rìa ở sân khấu World Cup, Canada đang từng bước viết lại lịch sử của chính mình. Chiến thắng nghẹt thở trước Nam Phi không chỉ đưa Les Rouges góp mặt tại vòng 16 đội World Cup 2026, mà còn là lời khẳng định rằng nền bóng đá xứ lá phong đã bước ra ánh sáng và dám mơ về những điều lớn lao.

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm tận hưởng ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Không chạy nhiều hơn để chứng minh mình vẫn còn sức mạnh, không tranh chấp quyết liệt để phủ nhận tuổi tác hoặc tìm mọi cách để níu giữ hình ảnh từng thuộc về mình. Lionel Messi đang chơi bóng như một người phải bước trên sân như thể đang đi dạo trong khu vườn quen thuộc của đời mình, nơi từng thảm cỏ, từng khoảng trống, từng nhịp của trận đấu đều đã được anh nằm lòng từ rất lâu.

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Đội tuyển Anh đã từng nhiều lần mắc kẹt giữa những khối phòng ngự lùi sâu. Trước Panama, nỗi ám ảnh ấy lại hiện về. Họ cầm bóng áp đảo, nhưng mọi con đường dẫn đến khung thành đối phương khép kín như một mê cung không lối thoát. Và rồi, vào thời khắc sự sốt ruột dâng cao, Jude Bellingham đã hóa siêu anh hùng giải cứu “Tam sư”.

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Từ một tài năng lỡ dở, luôn bị ám ảnh bởi chấn thương và sự thiếu ổn định, Ousmane Dembele đã hóa thành cơn cuồng phong của bóng đá thế giới. Sau những thành công rực rỡ ở cấp câu lạc bộ, Dembele đang thắp sáng hành trình của đội tuyển Pháp tại World Cup 2026 trên đất Bắc Mỹ mùa hè này.

Xem thêm
top-arrow
X