Thứ Tư, 04/02/2026
Zalo

Ngày mai, derby thành Milan: Inter đang nhớ Ibra?

Thứ Bảy 13/11/2010 12:45(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Samuel Eto’o vẫn đang chơi quá hay và ghi bàn đều đặn, nhưng hàng tấn công của Inter đang là một trong những hàng công kém hiệu quả nhất ở Serie A thời điểm này. Giữa lúc vấn đề bàn thắng trở nên nhức nhối, họ lại phải đối mặt với Ibrahimovic, chân sút từng là cỗ máy ghi bàn cho chính họ cách đây chưa lâu.

Chủ tịch Massimo Moratti của Inter từng hết sức tự hào với thương vụ bán Ibrahimovic cho Barcelona lấy 40 triệu euro cộng “sát thủ” Eto’o hồi mùa hè năm ngoái, nhưng vào lúc này, hẳn điều ông mong ước nhất là chân sút người Thụy Điển trở lại khoác chiếc áo sọc xanh-đen, thay vì đỏ-đen của Milan. Trái đất quả rất tròn. Chẳng thể ngờ được rằng một nhà vô địch như Ibra lại không thể có chỗ đứng tại sân Nou Camp, để rồi sớm trở lại làm một mối hiểm họa cho Inter ở Serie A.

Ibrahimovic sẽ thi đấu ra sao khi chạm trán lại đội bóng cũ?

“Bố già” Luciano Moggi, người cũng tự hào chẳng kém Moratti với thành tích đưa được Ibra sang Juve năm 2004, vẫn liên tục nhắc lại quan điểm “Với Ibra, Milan đã có một vật đảm bảo cho thắng lợi”. Cho đến lúc này, Moggi đúng. Trở lại với Serie A, Ibrahimovic như cá trở lại với nước. Bất chấp vẫn có ít nhiều phàn nàn về lối chơi của Milan và vai trò của mình trong hệ thống tấn công của “Rossoneri”, Ibra đã chứng tỏ một cách dễ dàng đẳng cấp và tài năng của anh ở mảnh đất mà chính anh từng tuyên bố “tôi chẳng còn gì để gặt hái nữa”. Hiện tại, Ibra đã có 8 bàn thắng cho Milan, 5 ở Serie A và 3 ở Champions League, và tất cả đều rất quan trọng. Đấy là chưa kể 5 đường chuyền thành bàn, một con số thuyết phục nữa về những đóng góp của “Ibracadabra” cho đội bóng mới.

Inter đang hãnh diện vì có một Samuel Eto’o xuất sắc hơn thế rất nhiều (8 bàn ở Serie A, 6 bàn ở Champions League), nhưng bên cạnh sự hãnh diện đó là nỗi lo vô hạn về hiệu quả tấn công mà đội bóng đang trình diễn ở Serie A. Đã có những lúc người ta khẳng định Milan phụ thuộc Ibra và Inter phụ thuộc Eto’o, nhưng giờ đây, chỉ còn vế sau là đúng. Khi Ibra không ghi bàn, Milan vẫn chiến thắng, còn khi Eto’o im lặng, Inter cũng im lặng theo. Với việc đưa thêm một chân sút lên đá cặp với Ibra, HLV Allegri đã thành công trong việc gỡ bớt áp lực cho ngôi sao người Thụy Điển và giúp anh có cơ hội phát huy sở trường đá lùi. Còn ở Inter, Benitez vẫn còn đang bối rối trong việc sắp xếp Eto’o và Milito trên hàng công. Eto’o không chấp nhận rời vị trí trung phong, còn Milito lại chỉ có thể chơi ở vị trí ấy. Giá như có Ibra đá phía sau Eto’o thì tuyệt biết bao.

Mơ ước chỉ làm hiện thực thêm xám xịt. Trận hòa 1-1 trên sân Lecce hôm 10/11 vừa qua đã là trận thứ 5 liên tiếp ở Serie A Inter chỉ ghi được một bàn/trận, và là trận thứ 7 liên tiếp họ không thể ghi nhiều hơn 1 bàn/trận. Hệ quả là gì? Trong 7 trận ấy, chỉ có 2 chiến thắng đầy yếu tố may mắn trên sân khách, đồng thời đã hòa cả 3 trận đầy tuyệt vọng chính tại Giuseppe Meazza (ở hai trận sân nhà hòa 1-1 với Sampdoria và Brescia, Inter đều phải ngược dòng chật vật). Đó là chuỗi thành tích kém cỏi nhất từ thời Roberto Mancini. Thật may là Inter vẫn còn Eto’o biết cách trở thành đấng cứu thế, nếu không, chẳng biết họ đang ở đâu dưới đáy bảng xếp hạng.

Nếu như mùa trước, Diego Milito khiến Inter quên phắt Ibrahimovic, thì mùa này, chính anh lại làm cho giới interista nhớ da diết tiền đạo hay “đau bụng” kia. Inter không chỉ nhớ 66 bàn thắng mà Ibra đã ghi cho họ, mà còn nhớ những đóng góp vô biên của anh vào lối chơi và hiệu quả chung của đội. Inter từng là đội bóng một người, với Ibra, nhưng đã chiến thắng Scudetto 3 năm liền. Bây giờ, họ cũng là đội bóng một người, với Eto’o, nhưng mọi chuyện đang diễn ra tồi tệ.

Sẽ rất khó chịu cho Moratti và người hâm mộ Inter nếu đêm mai, Ibra sút tung lưới đội bóng cũ và ăn mừng bằng một cử chỉ dè bỉu nào đó. Nhưng đó là cuộc sống.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
 

Có thể bạn quan tâm

Đêm cảm xúc của Araujo

Đêm cảm xúc của Araujo

Đêm cảm xúc của Araujo

Lamine Yamal là người chạy tới ôm Ronald Araújo đầu tiên. Chỉ vài giây sau, tám cầu thủ còn lại của Barcelona trên sân cũng ùa tới. Trong lần đầu đá chính sau quãng thời gian gặp vấn đề về tinh thần, Araújo đã ghi bàn thứ hai cho Barça trước Albacete. Bàn thắng đã giải tỏa mọi áp lực, rồi khép lại bằng cái ôm giữa Araujo và Hansi Flick.

Kai Havertz: Nốt ngân muộn giữa đêm Emirates

Kai Havertz: Nốt ngân muộn giữa đêm Emirates

Kai Havertz: Nốt ngân muộn giữa đêm Emirates

Trận bán kết lượt về Carabao Cup 2025/26 giữa Arsenal và Chelsea giống như một bản nhạc kéo dài với phần lớn là những nốt trầm, đến mức cao trào dường như bị nén lại tới tận những giây phút cuối cùng. Và chính ở khoảnh khắc muộn màng ấy, Kai Havertz đã bước ra, đúng lúc và đủ sự lạnh lùng để neo chặt cảm xúc của cả sân khấu Emirates.

Sự cân bằng tuyến giữa và tính thực dụng: MU đã tìm thấy niềm tin vào chính mình dưới thời Carrick như thế nào?

Sự cân bằng tuyến giữa và tính thực dụng: MU đã tìm thấy niềm tin vào chính mình dưới thời Carrick như thế nào?

Sự cân bằng tuyến giữa và tính thực dụng: MU đã tìm thấy niềm tin vào chính mình dưới thời Carrick như thế nào?

“Fulham mới là bài kiểm tra thực sự dành cho Michael Carrick.” Đó là câu nói được nhắc đi nhắc lại rất nhiều trong quãng thời gian ngắn Carrick nắm quyền tạm thời tại Manchester United.

Casemiro: Anh vẫn chưa già đâu!

Casemiro: Anh vẫn chưa già đâu!

Casemiro: Anh vẫn chưa già đâu!

Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, khép lại chiến thắng nghẹt thở 3-2 trước Fulham ở vòng 24 Premier League 2025/26, người ta không chỉ nhắc đến bàn thắng quyết định ở phút 90+4 hay chuỗi ba trận thắng liên tiếp của Manchester United dưới thời Michael Carrick. Trên tất cả, đó còn là một buổi chiều dành cho Casemiro - người đang viết nên một chương hồi xuân đẹp đẽ, lãng mạn và đầy kiêu hãnh trong màu áo đỏ.

Xem thêm
top-arrow
X