Thứ Năm, 07/05/2026
Zalo

Real Madrid đặt một chân vào bán kết: Quyền được mơ

Thứ Năm 07/04/2011 12:54(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Tờ El Pais không bảo Real Madrid đặt một chân vào bán kết theo catalogue thông thường, họ bảo Real “bay” vào bán kết. Tờ El Mundo bảo Real đã bước qua vòng tứ kết “từ đầu đến chân”. Tờ Marca tôn Real Madrid lên thành “Ông vua châu Âu” chiếu theo thành tích bất bại và số bàn thắng cao nhất giải là họ đang sở hữu. “Ông Vua châu Âu” cũng là một cách chơi chữ của Marca khi mà họ nhấn mạnh việc Real Madrid - kỷ lục gia của Champions League với 9 danh hiệu - đã dạy cho anh lính mới Tottenham một bài học về vị thế tại sân chơi này.

Trong cơn phấn khích, tờ Marca còn đi xa hơn khi bảo Real đã thấp thoáng nhìn thấy cú decima, tức danh hiệu vô địch thứ 10. Jose Mourinho cố làm giảm sự hưng phấn khi bảo trận chiến này vẫn chưa được an bài, nhưng những phát ngôn thận trọng hiếm thấy của Mou chìm nghỉm trong những lời tán tụng ông cũng như các học trò. Như tờ AS viết, với Mou, các Madridista đã giành lại được một quyền cơ bản: quyền được mơ!

Từ một đội bóng 6 năm liền dừng chân tại vòng 2, đùng một cái Real thấy mình đặt đến một chân rưỡi vào bán kết. Và bất kể trong trận bán kết ấy đối thủ có là ai và kết quả có ra sao đi nữa, cảm xúc thăng hoa mà Mou mang lại cho các Madridista mùa bóng này đủ để ông chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng họ. Trong những đêm châu Âu huyền ảo, Real bỗng thấy mình như sống lại thời kỳ hoàng kim, trong thời khắc chuyển giao thế kỷ, hay trong những năm 1650, 1960 với 6 chức vô địch.

Real Madrid gần như đặt một chân vào bán kết

Alfredo di Stefano, người mang về chức vô địch đầu tiên và mở màn cho kỷ lục 5 lần vô địch liên tiếp của Real từ 1956-1960, giờ đang làm Chủ tịch danh dự. Người tung cú vô lê thần sầu mang về chức vô địch cuối cùng hồi 2002, Zinedine Zidane, đang làm cố vấn đặc biệt cho Florentino Perez. Nhưng trong giấc mơ của hiện tại, nhân vật chính không phải là bất kỳ danh thủ nào mà dứt khoát phải là Jose Mourinho. Từ một đội bóng yếu bóng vía và bị đủ thứ trường phái bóng đá loại ra khỏi vòng 2, Bernabeu chợt thấy đội bóng của mình mạnh mẽ đến không ngờ. Tại đây, Real đã hạ AC Milan 2-0, hạ Lyon 3-0 và hạ Tottenham 4-0! Barcelona hay Shakhtar ư, cứ đến đây nói chuyện!

Sau cú ngã trước Sporting Gijon, qua đó chấm dứt huyền thoại bất bại sân nhà 9 năm, 1 tháng, 10 ngày của “người đặc biệt”, chấm dứt luôn hy vọng bám đuổi vốn đã mong manh của Real, Jose Mourinho đã giúp Real đứng dậy theo một cái cách mà chính các Madrisita lạc quan nhất cũng thoáng chút ngỡ ngàng. Bức thông điệp của Mou: ông có thể chịu thua Barca trong một mùa giải dài hơi mà đội bóng xứ Catalonia vừa mạnh, vừa ổn định, vừa may mắn, nhưng ở sân chơi châu Âu, độ quái của “người đặc biệt” vẫn không hề mất đi.

Tottenham đã nhập cuộc theo cái kiểu đánh phủ đầu ào ào như trước AC Milan tại San Siro, nhưng Real không phải Milan và Mou cũng chẳng phải Allegri. Sau 4 phút lưới của Herelio Gomes đã rung lên, sau 15 phút cục diện đã an bài với chiếc thẻ đỏ của Peter Crouch và sau bàn nhân đôi cách biệt của Adebayor phút thứ 57, câu hỏi đặt ra chỉ còn là việc Real sẽ ghi bao nhiêu bàn mà thôi!

Câu trả lời: 4 bàn. Angel Di Maria tung cú sút búa bổ như muốn khẳng định lại vị thế đã mất của Real tại đấu trường này trước khi Cristiano Ronaldo chứng tỏ giá trị với cú vô lê ấn định tỷ số! Trận lượt về coi như… khỏi đá, Mou có rất nhiều thời gian để chuẩn bị những ngón đòn cho trận bán kết, như rất nhiều tuyệt chiêu mà ông đã thể hiện tại mùa giải năm nay.

Trước Tottenham là đòn gậy ông đập lưng ông. Tottenham muốn biến Crouch thành cái trục tấn công, muốn tận dụng chiều cao ngất ngưởng của trung phong này để gây khó cho hàng thủ Real. Mou dùng chính Adebayor như một Crouch của riêng mình. 2 cú đánh đầu đẹp mắt – một dũng mãnh, một kỹ thuật – giúp Real đến gần hơn cú decima mơ ước và giúp cho Mou khẳng định vị thế cao hơn hẳn so với ông bạn già Redknapp. Số bàn Adebayor vào lưới Tottenham hiện là 10 bàn sau 11 trận. Tỷ số đối đầu Mou-Redknapp: 6-0!

Báo chí Madrid và Tây Ban Nha nói chung đã đưa Real tới tầng mây thứ 9. Báo chí Anh bẽ mặt trước thất bại của Tottenham và đành chuyển qua khen “cố nhân” Jose Mourinho cho đỡ ngượng. Họ bảo khi kéo Adebayor về từ Man.City, Mou đã biết trước là thế nào cũng có ngày này. Khi ấy, bóng đá Anh có những 4 đại diện tại vòng 2 và tràn đầy hy vọng làm nên trận chung kết toàn Anh ngay giữa lòng London. Thế nên Mou phải chộp ngay anh chàng đánh đầu giỏi này để trị mấy đội Anh từ vòng sau. Rồi họ còn vẽ ra triển vọng Mou xua quân gặp Chelsea trong trận chung kết trước mắt Roman Abarmovich. Nghe cứ như họ chính là “người đặc biệt” vậy.

Những chi tiết ấy càng làm dày thêm huyền thoại xung quanh Jose Mourinho. Và cũng chả riêng gì bóng đá Anh nhớ Mou, bóng đá Italia có lẽ cũng đang nhớ lắm. Đội bóng đã hạ Inter và loại Milan trở thành đội đàn em khi đá với Mou. Còn bóng đá Tây Ban Nha thì đang hồ hởi với sự hiện diện của Mou, người đã giúp Real và cả La Liga khôi phục lại vị thế của mình trên trường quốc tế. Giờ thì các Madridista lại được mơ…
 
(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Xuyên suốt 140 năm hình thành và phát triển, chưa bao Arsenal thuận lợi tiến vào một trận chung kết Champions League, đồng thời nắm lợi thế lớn ở cuộc đua vô địch Premier League. Đối với nhiều đội bóng lớn tại Châu Âu, điều này có thể rất bình thường. Ở Anh, hai đại diện ưu tú của thành Manchester thậm chí từng giành “cú ăn ba” kinh điển ở mùa giải 1998/1999 và 2022/2023. Nhưng với riêng Arsenal, họ vừa chạm tay vào lịch sử theo cách của riêng họ.

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Cách đây 16 ngày, vẻ mặt thất thần của các Gooners sau tình huống Kai Havertz đánh đầu chệch khung thành Manchester City trong gang tấc như báo hiệu một sự sụp đổ “thường lệ” của Arsenal vào giai đoạn cuối mùa. Người hâm mộ Arsenal căm ghét cái thứ cảm giác ấy đến cùng cực, nhưng họ một lần nữa phải bất lực chứng kiến viễn cảnh đó có thể lặp lại thêm một lần nữa. 

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Man City tưởng như đã kiểm soát hoàn toàn cuộc chơi tại Hill Dickinson, khi thế trận áp đảo và những khoảnh khắc thăng hoa của Jeremy Doku giúp họ nắm lợi thế trước Everton sau hiệp 1. Nhưng sự lỏng lẻo nơi hậu phương đã khiến mọi thứ rẽ sang hướng khác. Trận hòa 3-3 tai hại khiến thầy trò Pep Guardiola đánh mất quyền tự quyết trong cuộc đua đến chức vô địch Premier League với Arsenal.

Xem thêm
top-arrow
X