Thứ Hai, 04/05/2026
Zalo

Serie A, nhìn từ mùa Đông (Bài 3): Đâu rồi, những giá trị nội?

Thứ Hai 27/12/2010 13:56(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Di Natale dẫn đầu danh sách Vua phá lưới, Quagliarella, Di Vaio, Matri rồi Borriello đứng ngay phía sau, phải chăng các ngôi sao nội đang trở lại để dẫn dắt Serie A? Không phải! Giống như chất lượng của Serie A, những cái tên ấy chỉ là một phần nhỏ trong một mùa giải mà ngoại binh lấn át.

Khi Italia bị truất ngôi VĐTG, phải làm lũi ra về sau thất bại muối mặt trước New Zealand, những chiến dịch xây dựng lại nền bóng đá nước này nhanh chóng xuất hiện. Rất nhiều kế hoạch được gửi lên FIGC (LĐBĐ Italia) và CONI (Ủy ban Olympic Italia). Trong đó, đáng chú ý nhất là dự thảo cắt giảm lượng ngoại binh trong các đội bóng, cũng như hạn chế số cầu thủ không có hộ chiếu EU.

Serie A đang là nơi tôn vinh những giá trị ngoại

Kế hoạch ấy thực ra không mới, vì hơn một thập niên trở về trước các CLB Italia vẫn thường dùng chính sách 2/3 nội +1/3 ngoại. Hơn nữa, khi Serie A bùng phát bởi lượng “lính lê dương” vài năm trước, người ta cũng đã tính đến giải pháp này. Chỉ có điều, biện pháp ấy vấp phải những phản ứng trái ngược. Nói thẳng ra, nếu mạnh tay, các quan chức bóng đá Italia hoàn toàn có thể vi phạm luật lao động của EC (Ủy ban châu Âu).

Vì thế, cho đến thời điểm này, khi Serie A trôi qua gần một nửa chặng đường, vẫn chưa có bất kỳ một hành động nào. Kết quả là HLV Cesare Prandelli - người chờ đợi nhiều nhất vào cuộc cách mạng, mãi loay hoay để tìm cho mình một bộ khung ưng ý. Chỉ vài tháng sau khi kế nhiệm Marcello Lippi (6 trận đấu cả thảy), Prandelli đã phải triệu tập gần 40 gương mặt khác nhau, với gần một nửa trong số này là những người chưa một lần khoác áo Azzurri để “đãi cát tìm vàng”. Nổi bật là Amauri và Ledesma, những công dân nhập tịch, được triệu tập (Balotelli là con của gia đình gốc Ghana, nhưng sinh ra ở Italia).

Làm sao Prandelli không loay hoay như vậy được, khi Serie A hiện nay đang là nơi tôn vinh những giá trị ngoại. Từ lâu Inter đã là một đội bóng “hợp chủng quốc”, và đội hình chính mang về Champions League 2009-10 không có gương mặt thuần Italia nào đã cho thấy điều đó. Nhưng ngay cả Juve cũng phải “thở” bằng “hơi thở ngoại” thì quả là vấn đề lớn. Đúng là Quagliarella đang đứng thứ hai trong danh sách ghi bàn (9 bàn), nhưng không có nghĩa rằng anh tạo ảnh hưởng lớn nhất lên lối chơi của Juve.

Không khó để nhận ra, Quagliarella chỉ là công cụ để Juve tìm bàn thắng, và Krasic mới là nhân tố chính để vận hành lối chơi. Chưa kể, dù Felipe Melo có phong độ không tốt, nhưng anh vẫn là một vị trí khó thay thế ở Olimpico di Torino (ra sân 15 trận, bằng Aquilani, chỉ thua Quagliarella và Storari). Hơn nữa, Quaglia và Aquilani là hai gương mặt hiếm hoi trong thành phần Azzurri thi đấu đúng phong độ ở Juve (Chiellini - Bonucci rất hay mắc sai lầm, dẫn đến 17 bàn thua từ đầu mùa).

Juve - nguồn cung cấp nhân lực chính cho ĐT Italia, như vậy thì việc các đội bóng phải chịu sự chi phối bởi ngoại binh là điều dễ hiểu. Milan đang ngự trên ngôi đầu với dấu ấn không thể phủ nhận của Ibra, Robinho, Boateng. Napoli sống nhờ Cavani, Lavezzi, Hamsik và sắp tới là những ngoại binh khác đổ ồ ạt xuống San Paolo.

Nếu không có Hernanes, thủ thành Muslera, hậu vệ Dias và tiền đạo Zarate - người Argentina đủ tiêu chuẩn… khoác áo Italia, thật khó để Lazio có được khởi đầu tốt như hiện nay. Palermo, kẻ đang nhăm nhe thách thức top 4, cũng phụ thuộc hoàn toàn vào các cầu thủ tấn công ngoại. Mới đây, Miccoli bình phục chấn thương và tìm lại cảm giác ghi bàn mới làm giảm phần nào chất ngoại trong cách chơi tấn công của đội bóng đảo Sicilia.

Trong khi đó, Roma là đội duy nhất thuộc top 7 không phụ thuộc quá nhiều vào ngoại binh. Tuy vậy, thực tế là ngoài một Borriello đang bùng nổ, HLV Ranieri vẫn phải trông cậy không ít và lính lê dương. Trong đó, có những trận hàng thủ Roma (gồm cả thủ môn) xuất phát mà không có một ai mang quốc tịch Italia. Những Udinese, Sampdoria, Fiorentina có chất nội nhiều hơn, nhưng sức mạnh của họ chỉ đủ “sống qua ngày”. Hoặc, một vài cái tên Italia đủ sức đua tranh Vua phá lưới như Di Natale, Di Vaio, Pellissier, thì đều chuẩn bị “về vườn”.

17 Đã có 32 cầu thủ ghi được ít nhất 4 bàn ở Serie A mùa này, và 17 người trong số đó là ngoại binh (53,13%). Nếu chỉ tính những người ghi từ 6 bàn trở lên, thì số ngoại binh chiếm đến 9 trong tổng số 16 (56,25%).

10 Bari là đội thuần nội nhất (8-9 người trong đội hình xuất phát), và một hàng thủ “made in Italy”, đang đứng cuối bảng với 10 trận thua (bằng Lecce, Brescia).

21 21/26 bàn của Napoli là do ngoại binh thực hiện (Cavani 10, Hamsik 7, Lavezzi 4), 1 bàn do đối phương phản lưới và chỉ 4 lần nội binh lập công (Cannavaro và Maggi cùng 2 bàn).

25 Có 9 cầu thủ Milan ghi bàn từ đầu mùa, nhưng chỉ 4 bàn của nội binh (Inzaghi 2, Ambrosini và Pirlo 1).

6 Có 11 cầu thủ thực hiện 4 đường chuyền thành bàn trở lên, thì 6 trong số đó là ngoại binh (54,55%).

 

 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Từ Emirates, Gyokeres gửi chiến thư tới Atletico

Từ Emirates, Gyokeres gửi chiến thư tới Atletico

Từ Emirates, Gyokeres gửi chiến thư tới Atletico

Viktor Gyokeres đã tỏa sáng rực rỡ trong chiến thắng thuyết phục của Arsenal trước Fulham ở vòng 35 Premier League 2025/26. Trung phong người Thụy Điển không chỉ ghi dấu ấn với cú đúp bàn thắng và một kiến tạo, mà còn cho thấy vai trò tối quan trọng trong lối chơi tổng thể. Phong độ cao của anh còn mang đến hy vọng cho “Pháo thủ” trước thềm đại chiến với Atletico Madrid tại bán kết lượt về UEFA Champions League.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Về mặt logic, bạn ghi bàn tức là bạn đang giúp đội bóng của mình tiến gần hơn tới chiến thắng. Nhưng có những cầu thủ đã biến khái niệm “tiến gần hơn tới chiến thắng” ấy thành “chắc chắn thắng” nhờ chiến tích chưa từng nếm mùi thất bại trong các trận đấu Premier League mà họ đưa được bóng vào lưới.

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

“Chúng tôi hoàn toàn xứng đáng giành chiến thắng,” HLV trưởng Luis Enrique của Paris Saint-Germain phát biểu sau chiến thắng không tưởng với tỷ số 5-4 trước Bayern Munich. “Nhưng đồng thời cũng xứng đáng với một trận hoà. Và thậm chí, chúng tôi cũng xứng đáng thua trận nữa, bởi vì trận đấu này quá đỗi phi thường.”

Xem thêm
top-arrow
X