Chủ Nhật, 03/05/2026
Zalo

Wayne Rooney: Nếu vinh quang cần những giọt mồ hôi..

Thứ Ba 20/03/2012 10:34(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

26 bàn. Chỉ 8 bàn nữa, Rooney sẽ cân bằng kỷ lục của anh ở mùa giải 2009-2010. Nhưng Sir Alex Ferguson muốn nhiều hơn thế và đã đặt mục tiêu là 40 bàn. Còn bản thân Rooney, anh không chỉ muốn bàn thắng.

Anh muốn đi kèm với đó là vinh quang cho M.U mà cụ thể là chức vô địch Premier League thứ 20, một danh hiệu sẽ vô cùng “ngọt ngào” nếu đoạt được ngay dưới mũi kình địch Man. City như Rooney đang quyết tâm.

1. Nhưng nếu điều đó thành hiện thực thì khi đặt nụ hôn lên chiếc cúp quen thuộc đó, có lẽ Rooney cũng như đồng đội sẽ cảm nhận được vị mằn mặn của những giọt mồ hôi. Mùa giải này quá căng thẳng và nhiều thử thách với M.U lẫn không ít nỗi đau sớm như Champions League. Old Trafford đang mong ngóng một kết thúc hậu. Ngôi đầu đã trở lại. Song giữ được nó đến ngày cuối cùng mùa giải sẽ không dễ chút nào khi phía trước vẫn còn tới 10 nấc thang. Lên thiên đường mãn nguyện hay xuống địa ngục buồn đau? M.U đang lợi thế và đi đúng hướng, tuy nhiên vẫn luôn cần một người hùng quen thuộc: Rooney.

Anh không phải là tất cả (chẳng ngôi sao nào có thể là tất cả ở M.U dưới thời Sir Alex). Chặng đua “núp gió” rồi vượt lên vừa qua của “Quỷ đỏ” mang dấu ấn thành công lớn nhất về chiến thuật với sự trở lại của lão tướng Paul Scholes cũng như hàng phòng ngự đã chắc chắn hơn, đặc biệt khi David De Gea đang rất tự tin. Nhưng Rooney mới thực sự nâng M.U bay lên vì xét cho cùng, chiến thắng được tính bằng bàn thắng.


Không có những pha dứt điểm xuất thần, những đường bay mĩ miều vào lưới. Chúng thậm chí “xấu xí” một chút như kiểu rình rập chớp thời cơ trong bàn mở tỷ số trước West Brom. Chúng có khi đơn giản một chút như pha phạt đền sau đó. Song có lẽ, thế mới thể hiện hết Rooney và tầm quan trọng của anh. Di chuyển liên tục, dốc sức liên tục. Những người yêu M.U gọi vậy là nhiệt tình cháy bỏng. Những người không yêu có thể cười nhạo là lối chơi “hùng hục”, “thô thiển”. Song xét một cách cơ bản nhất, đó là hình ảnh cụ thể của tính chuyên nghiệp và hết lòng vì đội bóng. Có thể đã có lúc, lựa chọn của Rooney chao đảo giữa màu Đỏ và màu Xanh thành Manchester. Nhưng khi đã định rõ, anh lại là anh, sẵn sàng vắt kiệt đến giọt mồ hôi cuối cùng đến những giây cuối cùng.

2. Trong lúc Rooney tỏa sáng ở Premier League thì ở La Liga, Lionel Messi đang khiến những cây bút phải bất lực trong việc tìm lời khen ngợi. Rooney có 26 bàn, Messi đã cán mốc 50 cho Barcelona. Ngay cả Rooney cũng ngả mũ khi xem siêu phẩm 5 sao của Messi ở Champions League: “Messi là trò đùa của tạo hóa, là hay nhất từ trước đến nay”.

Sẽ là khiên cưỡng nếu cố ép so sánh giữa hai ngôi sao lớn này. Họ theo những phong cách khác nhau và được đặt trong những môi trường khác nhau. Xung quanh Messi còn vô số các ánh sao khác. Ấy vậy mà ở La Liga, Messi cùng Barcelona đang khó cản nổi bước tiến đến ngôi Vương của Real Madrid mà ở đó có Cristiano Ronaldo, đồng đội cũ của Rooney.

Cái ngày chưa xa lắm, mùa giải 2007-08 mà M.U thống trị nước Anh lẫn châu Âu, họ thường chơi kiểu lai ghép giữa 4-3-3 và 4-5-1 trong những trận cầu lớn. Hàng tiền vệ thường gồm hai chân chuyền tốt, chơi tương đối lùi (Scholes và Michael Carrick) cùng một mẫu cần cù siêng năng như Darren Fletcher hay Anderson. Phía trên là bộ ba Rooney, Ronaldo cùng Tevez. Kết hợp thêm Park Ji-sung luôn dãn biên, M.U linh hoạt trong tấn công với khả năng hoán chuyển cực tốt của R-R-T. Old Trafford không cần phải dựa vào một cá nhân đơn lẻ nào.

Ronaldo giờ tỏa sáng ở Real Madrid. Tevez sóng gió ở bên kia thành phố. Và Rooney thì từ đó đến giờ vẫn chưa tìm được những người kết hợp tốt nhất với anh. Dimitar Berbatov? Không. Chicharito? Mùa “nổ”, mùa “xịt”. Danny Wellbeck? Tịt ngòi đã khá lâu, vẫn thuộc diện tiềm năng mà thôi. Rooney không phải là tất cả ở M.U, cần một lần nữa lặp lại điều đó. Song M.U đang phải dựa vào anh để tìm kiếm bàn thắng. Và đó là một điều nguy hiểm...

3. Mùa Xuân 2010, có 9 ngày mà các fan M.U nhớ mãi trong những ký ức buồn. Ngày 30/3, hàng nghìn người lặn lội cùng “Quỷ đỏ” tới Allianz Arena ở lượt đi tứ kết Champions League với Bayern Munich. Mọi thứ lúc đó thật sáng sủa. M.U đang đứng đầu Premier League, hướng tới kỷ lục đăng quang 4 mùa liên tiếp. Rooney trưởng thành vượt mọi kỳ vọng khi không còn Ronaldo và Tevez cạnh bên. Và khi Rooney ghi bàn thứ 34 của mình ngay phút thứ 2, màu hồng rực thành màu đỏ chói lọi. Nhưng ác mộng cũng đến nhanh như thế.

Rooney chấn thương ở cuối trận. Và vắng mặt trong trận “chung kết” giải Ngoại hạng với Chelsea mà M.U thất bại. Cố ra sân trận lượt về với Bayern Munich để rồi lại phải sớm tập tễnh rời sân trong lúc bi kịch ngập tràn “Nhà hát những giấc mơ”. M.U dẫn trước 4-2 chung cuộc rồi đánh rơi tất cả. Không vinh quang Premier League. Không có cơ hội lọt vào trận chung kết Champions League thứ ba liên tiếp. Và với nước Anh, mọi thứ còn tệ hơn khi Rooney chơi đầy thất vọng ở World Cup 2010. Một mùa giải mà Rooney sung mãn nhất lại kết thúc bi thảm như vậy. Nguyên nhân đơn giản, khi đó M.U quá dựa vào Rooney.

EURO phía trước, Rooney sẽ vắng mặt 2 trận ở vòng bảng. Liệu bi kịch cũ có lặp lại trong mùa giải mà người ta đang thấy Rooney trở lại là chính mình? Không fan M.U, không người Anh nào muốn điều đó. Nhưng nếu vinh quang cần những giọt mồ hôi, Rooney luôn sẵn sàng trả giá...

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Từ Emirates, Gyokeres gửi chiến thư tới Atletico

Từ Emirates, Gyokeres gửi chiến thư tới Atletico

Từ Emirates, Gyokeres gửi chiến thư tới Atletico

Viktor Gyokeres đã tỏa sáng rực rỡ trong chiến thắng thuyết phục của Arsenal trước Fulham ở vòng 35 Premier League 2025/26. Trung phong người Thụy Điển không chỉ ghi dấu ấn với cú đúp bàn thắng và một kiến tạo, mà còn cho thấy vai trò tối quan trọng trong lối chơi tổng thể. Phong độ cao của anh còn mang đến hy vọng cho “Pháo thủ” trước thềm đại chiến với Atletico Madrid tại bán kết lượt về UEFA Champions League.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Về mặt logic, bạn ghi bàn tức là bạn đang giúp đội bóng của mình tiến gần hơn tới chiến thắng. Nhưng có những cầu thủ đã biến khái niệm “tiến gần hơn tới chiến thắng” ấy thành “chắc chắn thắng” nhờ chiến tích chưa từng nếm mùi thất bại trong các trận đấu Premier League mà họ đưa được bóng vào lưới.

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

“Chúng tôi hoàn toàn xứng đáng giành chiến thắng,” HLV trưởng Luis Enrique của Paris Saint-Germain phát biểu sau chiến thắng không tưởng với tỷ số 5-4 trước Bayern Munich. “Nhưng đồng thời cũng xứng đáng với một trận hoà. Và thậm chí, chúng tôi cũng xứng đáng thua trận nữa, bởi vì trận đấu này quá đỗi phi thường.”

Ánh sáng Alvarez và khoảng lặng phía sau

Ánh sáng Alvarez và khoảng lặng phía sau

Ánh sáng Alvarez và khoảng lặng phía sau

Giữa lúc Atletico Madrid cần một điểm tựa, Julian Alvarez một lần nữa bước lên phía trước. Không chỉ là người ghi bàn gỡ hòa vào lưới Arsenal, anh còn là trung tâm của mọi đường lên bóng. Tuy nhiên, mọi thứ không trọn vẹn khi tiền đạo người Argentina buộc phải rời sân ở phút 77 vì chấn thương.

Xem thêm
top-arrow
X