Thất bại ê chề trước Nottingham Forest ngay tại Stamford Bridge đánh dấu trận thua thứ 6 liên tiếp ở Premier League của Chelsea, kéo họ lún sâu thêm vào cuộc khủng hoảng trầm trọng.
Tệ từ công đến thủ
Ngay sau khi sa thải Liam Rosenior, dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên tạm quyền Calum McFarlane, Chelsea đã đánh bại Leeds United để vào chung kết FA Cup. Những tưởng cú hích ấy sẽ giúp tập thể này trỗi dậy mạnh mẽ và trở lại đường ray chiến thắng. Nhưng rốt cuộc, đó chỉ là một đốm sáng le lói trước khi bóng tối lại bao trùm.
Trên sân nhà Stamford Bridge, dù chỉ giáp mặt một Nottingham Forest đang vật lộn với cuộc chiến trụ hạng, nhưng The Blues lại trình diễn hình ảnh vô cùng bạc nhược, chán chường và rệu rã.
Ngay trong 15 phút đầu, đội bóng Tây London đã để thủng lưới đến 2 lần. Ở bàn thua đầu tiên, các cầu thủ phòng ngự áo xanh không có giải pháp kèm cặp Taiwo Awoniyi, và tiền đạo phía đội khách thoải mái bật cao đánh đầu đánh bại Robert Sanchez.
Bàn thua thứ hai, Malo Gusto phạm lỗi thô thiển trong vòng cấm với chính Awoniyi, khiến đội nhà hứng chịu quả phạt đền. Trên chấm 11m, Igor Jesus không mắc bất kỳ sai lầm nào. Sang hiệp 2, Awoniyi thêm một lần nữa gieo sầu cho Chelsea.
![]() |
Nhưng nếu chỉ đổ lỗi cho hàng thủ, thì đó mới là một nửa sự thật. Bởi thực tế, tuyến giữa không thể kiểm soát không gian và cầm trịch thế trận, trong khi hàng công thiếu hụt sự sắc bén cần thiết. Họ cầm bóng tới 68%, tung ra 21 cú sút (gấp gần 4 lần đối thủ), song các con số ấy chỉ là ảo ảnh.
Cole Palmer có một đêm đáng quên khi đá hỏng phạt đền ở những phút bù giờ hiệp 1 và liên tục đưa ra các quyết định thiếu chính xác nơi 1/3 cuối sân. Liam Delap (người vào thay Jesse Derry), gần như tàng hình, không tạo ra ảnh hưởng đáng kể nào lên hàng thủ đối phương. Siêu phẩm “xe đạp chổng ngược” của Joao Pedro ở phút 90+3 chỉ mang ý nghĩa danh dự.
Có thể nhận thấy, Chelsea thường triển khai với hai hậu vệ biên dâng cao và tiền vệ trụ lùi sâu hỗ trợ phát triển bóng. Nhưng khi đối phương tổ chức pressing, các phương án chuyền bóng trở nên dễ đoán và thiếu đột biến.
Khoảng cách giữa các tuyến bị kéo giãn khiến các tiền vệ không tạo được những tam giác phối hợp ở trung lộ. Hệ quả là bóng thường bị đẩy ra biên, buộc họ phải trông cậy vào những quả tạt hoặc khoảnh khắc cá nhân, song cách tiếp cận này dễ bị bắt bài trước các hàng thủ kỷ luật.
Vấn đề càng trở nên nghiêm trọng ở thời điểm chuyển trạng thái. Khi mất bóng, Chelsea không duy trì đủ quân số phía sau, đồng thời hệ thống gây áp lực cũng thiếu sự đồng bộ. Điều đó dẫn tới việc đối phương thoát pressing tương đối dễ dàng và khai thác khoảng trống trong các pha phản công.
![]() |
Sẽ ra sao ngày sau?
Thất bại tan nát vừa qua là trận thua thứ 6 liên tiếp tại Premier League, khiến Chelsea giậm chân tại chỗ ở vị trí thứ 9, và chính thức chấm hết hy vọng giành tấm vé dự UEFA Champions League mùa sau. Trên các nền tảng mạng xã hội, làn sóng phẫn nộ từ người hâm mộ đội bóng này đang dâng cao. Họ không chỉ thất vọng vì kết quả, mà còn vì cách các cầu thủ thi đấu với trạng thái tinh thần kiệt quệ.
Chelsea từng là biểu tượng của sự thực dụng hiệu quả, của một tập thể biết cách chiến thắng ngay cả khi không chơi quá hay. Nhưng giờ đây, The Blues không còn là chính mình. Bản sắc ấy đã bị bào mòn qua nhiều lần thay đổi huấn luyện viên, những bản hợp đồng thiếu định hướng, và một chiến lược phát triển thiếu nhất quán.
Hiện tại, đội hình Chelsea không thiếu những cá nhân tài năng, song chưa thể hình thành khối thống nhất, gắn kết hài hòa. Họ thiếu một trục xương sống vững vàng để có thể định hình lối chơi và giữ nhịp trận đấu. Không có thủ lĩnh thực sự trên sân, đội bóng này cũng dễ dàng sụp đổ khi gặp bất lợi.
Trong chặng đường ngắn ngủi còn lại, tất cả hy vọng đổ dồn vào trận chung kết FA Cup với Manchester City vào ngày 16/5 tới. Nếu chiến thắng, đó sẽ là chút an ủi, xoa dịu thương tổn cho một mùa giải tệ hại; còn ở chiều ngược lại, Wembley là nơi chứng kiến nỗi thống khổ được đẩy đến tận cùng.



Chelsea
Nottingham Forest
