Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến ngày khởi tranh của World Cup 2024, nhưng vị HLV trưởng của ĐTQG Brazil, Carlo Ancelotti, vẫn xuất hiện với phong thái ung dung tự tại quen thuộc như thường lệ.
Ở tuổi 66, Ancelotti đã trải qua hết thảy mọi hỷ nộ ái ố của thế giới bóng đá đỉnh cao, và cũng đã từng làm việc với những vị chủ tịch sừng sỏ nhất: Silvio Berlusconi ở Milan, Roman Abramovich ở Chelsea, Quốc vương Qatar tại Paris Saint-Germain, Aurelio De Laurentiis ở Napoli, và Florentino Perez tại Real Madrid (tận 2 nhiệm kỳ).
Còn về những cậu học trò mà ông từng dẫn dắt, đó là cả một danh sách điên rồ tưởng chừng chỉ có trong truyện cổ tích: Paolo Maldini, cả hai Ronaldo, Zlatan Ibrahimovic, Karim Benzema, Didier Drogba, Zinedine Zidane, Kaka, Gareth Bale, Clarence Seedorf… và chúng ta có thể cứ thế kể tiếp, kể mãi không hết.
Điều đặc biệt hơn nữa là, hầu như tất cả bọn họ đều kính trọng ông. Khi Ancelotti bị sa thải ở Chelsea, các trụ cột lâu năm và quyền lực nhất đội như John Terry, Frank Lampard và Ashley Cole đã cùng ông tổ chức một buổi tiệc chia tay. Kaka cũng từng nhận xét rằng Ancelotti luôn để lại “một cảm giác ấm áp và tử tế trong trái tim mỗi cầu thủ”.
Còn thành tựu của nhà cầm quân người Italy thì đã vượt ra khỏi mọi quy chuẩn: Giành chức vô địch ở toàn bộ 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu và có 5 lần chinh phục ngôi vương Champions League – không một người đồng nghiệp nào khác có được thành tích tương tự. Chính Ancelotti đã mang về cú đúp danh hiệu Premier League và FA Cup đầu tiên trong lịch sử Chelsea, mang về chức vô địch quốc gia Pháp đầu tiên sau 19 năm cho PSG, và chấm dứt 12 năm mòn mỏi chờ đợi “La Decima” (chức vô địch châu Âu thứ 10) của Real Madrid ngay trong mùa giải đầu tiên nắm quyền vào năm 2014. Sau đó, sau 6 năm chia tay, ông trở lại CLB chủ sân Bernabeu vào năm 2021 và lập tức đưa họ lên ngôi một lần nữa ở đấu trường danh giá nhất châu Âu. Rồi chỉ mất thêm 2 mùa giải nữa để tái lập chiến tích ấy.
![]() |
Tuy nhiên, đối với ĐTQG Brazil, việc bổ nhiệm Ancelotti là một bước đi hoàn toàn nằm ngoài vùng an toàn của họ: Ông là vị huấn luyện viên trưởng ngoại quốc đầu tiên của Selecao sau hơn 60 năm. Một nhà cầm quân sinh ra để chinh phạt những chức vô địch đã được chọn để dẫn dắt một quốc gia đã rất lâu rồi không còn được thưởng thức hương vị chiến thắng. Và mới đây, Ancelotti đã công bố danh sách 26 tuyển thủ mà ông tin rằng có thể cùng mình mang về chiếc cúp vàng thế giới đầu tiên cho Brazil kể từ năm 2002.
Ancelotti cho biết ông và các cộng sự đã sàng lọc, đánh giá hơn 70 cầu thủ Brazil đang thi đấu trên khắp thế giới. Họ đã theo dõi sát sao các hảo thủ từ giải nội địa cho đến các giải đấu hàng đầu châu Âu, rồi mở rộng mạng lưới sang cả Thổ Nhĩ Kỳ, Nga và Ả Rập Xê Út. Khi thời gian cạn dần, việc theo dõi các trận đấu có sự tham dự của những cầu thủ vốn đã được “phê duyệt” không còn là để đánh giá năng lực chuyên môn nữa, mà chủ yếu là để cầu nguyện cho họ không dính chấn thương.
“Tôi thực sự sợ hãi và lo lắng kinh khủng khi xem mấy trận đấu đó,” ông kể. Cuối cùng, nỗi lo ấy đã thực sự xảy ra khi Ancelotti mất đi sự phục vụ của 2 ngôi sao thuộc biên chế Real Madrid là Eder Militao và Rodrygo vì những chấn thương dài hạn, ngoài ra còn có tiền đạo cánh 19 tuổi Estevao vì một chấn thương gân kheo nghiêm trọng.
Khi cuộc phỏng vấn này được thực hiện, những tranh cãi xoay quanh Neymar, nay đã 34 tuổi và đang thi đấu ở giải VĐQG Brazil trong màu áo Santos, vẫn đang rất nóng bỏng. Tuy cả phong độ lẫn thể trạng của lão tướng này đều gặp vấn đề trầm trọng kể từ khi anh bị rách dây chằng chéo trước (ACL) vào tháng 10/2023, nhưng sức hút của anh trong tâm trí người Brazil vẫn chưa hề sứt mẻ chút nào.
“Cậu ấy là một tài năng tuyệt đỉnh,” Ancelotti khẳng định. “Chính vì thế mà điều chúng tôi cần xem xét ở cậu ấy không phải là khả năng khống chế bóng hay chuyền bóng, mà là thể trạng của cậu ấy có đủ tốt hay không.” Và trong danh sách chốt hạ mà Selecao công bố vào ngày 19/5, cái tên Neymar đã thực sự xuất hiện.
![]() |
Chiến lược gia người Italy tiết lộ mình vốn đã có những cuộc thảo luận đầu tiên với Liên đoàn Bóng đá Brazil (CBF) từ mùa xuân năm 2023, nhưng vào thời điểm ấy, ông đang chuẩn bị gia hạn hợp đồng với Madrid.
“Tôi đã nói với họ: ‘Nếu không chốt được hợp đồng với Real Madrid, tôi sẽ đến’. Nhưng cuối cùng, tôi lại gia hạn với Real Madrid. Và thế là họ chờ đợi. Thành thật mà nói, CBF đã rất nhẫn nại chờ đợi tôi, và rồi tôi đến với họ vào năm ngoái.”
Sức hút của Ancelotti là quá rõ ràng: Ông là một bậc thầy trong việc mang lại trật tự ở những nơi người khác chỉ thấy sự hỗn loạn. Tại CLB mà nhà cầm quân 66 tuổi đã rời đi vào cuối mùa giải trước, Real Madrid, chắc hẳn họ đã rất nhớ nhung khả năng ấy khi rơi vào cảnh đấu đá nội bộ và đổ lỗi lẫn nhau ở mùa giải năm nay.
Ancelotti nói rằng Madrid vẫn là đội bóng đầu tiên ông chọn xem khi bật tivi lên, nhưng đồng thời cũng thẳng thắn nhìn nhận “đây không phải là một mùa giải suôn sẻ”. HLV người Italy đã nghe những tin đồn về sự trở lại của Jose Mourinho – nhân vật mà ông mô tả là “một người bạn lớn” và cũng là người tiền nhiệm của ông tại CLB chủ sân Bernabeu từ năm 2010 đến 2013.
“Nếu cậu ấy trở lại Real Madrid, tôi sẽ rất mừng cho cậu ấy,” Ancelotti nói. “Mourinho có thể làm nên những điều kỳ diệu, như cậu ấy đã luôn làm ở mọi câu lạc bộ mình từng đi qua.”
Trong những năm gần đây, Ancelotti đứng biệt lập ở một đẳng cấp riêng nhờ khả năng thu phục và thống nhất phòng thay đồ Real Madrid, như thể một tấm chăn êm dập tắt mọi mồi lửa. Vậy, ông đã làm gì để có thể quản lý những cái tôi khổng lồ đó và nhào nặn nên một quân đoàn chiến thắng?
“Như thường lệ, trước tiên tôi luôn cố gắng xây dựng mối quan hệ giữa người với người – chứ không phải giữa HLV với ‘cầu thủ’ – bởi vì dù có là HLV hay cầu thủ thì bản chất cốt lõi vẫn là những con người. Suy cho cùng các cầu thủ cũng chỉ là những con người biết đá bóng mà thôi. Tư duy đó luôn hiển hiện rõ ràng trong tâm trí tôi.
![]() |
“Sau đó, cái khó của Real Madrid là... thế hệ cựu binh cần phải được thay máu. Trong những năm qua, Real Madrid đã phải chia tay những trụ cột vô cùng quan trọng: Casemiro, Kroos, Modric, Benzema, Nacho. Bầu không khí trong đội là thứ rất quan trọng, nó được tạo ra từ chính những cầu thủ này - những người có cá tính mạnh mẽ, có bản lĩnh và tố chất thủ lĩnh. Vì vậy, Real Madrid cần thời gian để tái thiết lập ‘hệ sinh thái’ đó trong phòng thay đồ, thứ từng mang lại cho họ vô số thành công trước đây. Đây không chỉ là câu chuyện về chất lượng chuyên môn. Để thành công, anh còn phải tìm thấy một sự cân bằng hoàn hảo.”
Ban lãnh đạo Madrid có hiểu điều này không? “Đương nhiên là có rồi,” ông gật đầu. “Đó là câu lạc bộ thấu hiểu loại vấn đề này hơn bất kỳ nơi nào khác.”
Từ góc nhìn bên ngoài, có vẻ như mỗi khi có một chiến lược gia cập bến Los Blancos cùng một ý tưởng chiến thuật hoành tráng nào đó - như Xabi Alonso vừa qua hay Rafa Benitez trước đây - họ luôn vấp phải sự phản kháng từ những ngôi sao lớn trong đội, những người luôn thèm khát sự tự do trên sân đấu.
Ancelotti lắc đầu nguầy nguậy: “Khôngggg...”
“KHÔNG,” ông lặp lại, lần đầu tiên tỏ ra sôi nổi trong buổi trò chuyện. “Bởi vì nói như vậy nghe chẳng khác nào bảo rằng các cầu thủ ở Real Madrid muốn làm gì thì làm, chẳng có phép tắc chi cả. Điều đó không đúng. Hoàn toàn là lời bịa đặt nhảm nhí. Nhảm nhí hết sức!
“Không hề đúng! Các cầu thủ... thời tôi còn ở đó, cứ khi nào nảy ra một ý tưởng tôi đều thảo luận nó với họ, để xem họ có đồng tình hay không. Chúng tôi thậm chí đã làm điều này trong các trận chung kết Champions League. Khi tôi có một ý tưởng, các cầu thủ phải là một phần của ý tưởng đó. Tôi không muốn áp đặt chiến lược một cách cực đoan. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi toàn đá mà không có chiến lược.
“Chúng tôi có chiến lược, và là một chiến lược cực kỳ mạnh mẽ, sắc bén, chính vì thế mà chúng tôi đã giành hai chức vô địch Champions League trong vòng bốn năm, và các cầu thủ đã cực kỳ tập trung để tuân thủ chiến lược, kế hoạch được vạch ra. Cái tin đồn bảo rằng Real Madrid là một đội bóng vô tổ chức, không chịu đá theo chiến lược là hoàn toàn sai lầm.”
Trong bóng đá hiện đại, có không ít huấn luyện viên đến với một đội bóng cùng những triết lý mà họ tôn sùng đến mức “cuồng tín” và nhất quyết nhồi nhét chúng vào đầu các cầu thủ. Ancelotti lại có một cách nhìn khác về nghệ thuật quản trị. Ông coi việc lắng nghe và tương tác với các cầu thủ là một thế mạnh quan trọng.
“Thảo luận với các cầu thủ về chiến lược, chiến thuật là một việc cực kỳ quan trọng trong sự nghiệp của tôi, bởi vì bản thân tôi đã ‘thu lượm’ được rất nhiều ý tưởng hay từ họ. Andrea Pirlo là một ví dụ. Khi tôi xếp cậu ấy đá tiền vệ trụ (tại Milan), đó chính là ý tưởng của Pirlo. Cậu ấy bảo: ‘Sếp ơi, hãy thử xếp em đá tiền vệ trụ xem. Em làm được đấy’.
“Lắng nghe, trao đổi với các cầu thủ không phải là biểu hiện của sự kém cỏi. Đó là một hành động tối quan trọng vì tôi cần phải truyền đạt ý tưởng bóng đá của mình cho họ. Tôi không cần những người lính mù quáng trên sân đấu. Tôi muốn những cầu thủ hiểu rõ và hoàn toàn tin tưởng vào những gì mình đang làm trên sân.”
Trong vai trò mới, Ancelotti có lẽ đã tìm thấy một phiên bản cấp đội tuyển quốc gia của Real Madrid, một CLB sở hữu lịch sử cực kỳ hào hùng và đầy ắp vinh quang.
Brazil đã giành chức vô địch ở 5/12 kỳ World Cup bóng đá nam được tổ chức từ năm 1958 đến 2002, và sắc áo vàng xanh của họ cũng dễ nhận diện ngay lập tức giống như sắc trắng tinh khôi của Madrid.
![]() |
Con trai ông, Davide, đồng thời cũng là một trong những trợ lý của ông, từng mô tả việc dẫn dắt Brazil là “đại diện cho quốc gia đại diện cho bóng đá”. Còn bản thân Ancelotti thì từng gọi Brazil là “đội tuyển quốc gia giàu truyền thống nhất thế giới”. Ông cho rằng có một thứ gì đó giống như “gen di truyền” đã luân chuyển tài năng từ thế hệ người Brazil này sang thế hệ khác, và đây là một quốc gia mà danh tiếng của họ luôn khơi dậy trí tưởng tượng của công chúng mạnh mẽ hơn bất kỳ đất nước nào khác. Tuy nhiên, khi lựa chọn dàn nhân sự sẽ cùng mình chinh chiến tại Bắc Mỹ vào mùa hè này, Ancelotti khẳng định ông đã hoàn toàn gạt sang một bên những hoài niệm hay các câu chuyện thần thoại, không để cho chúng đánh lừa cảm quan của mình.
“Nghe này, hai kỳ World Cup gần nhất mà Brazil vô địch là vào năm 1994 và 2002. Ai cũng nhớ - và tôi cũng vậy - cặp song sát Romario và Bebeto năm 1994, và tất nhiên là bộ ba huyền ảo Ronaldinho, Rivaldo và Ronaldo năm 2002 nữa.
“Nhưng tôi cũng không quên rằng vào năm 1994, Brazil đã chơi với hai lớp tường thành 4 người, gồm 4 hậu vệ vững chãi và 4 tiền vệ phòng ngự mạnh mẽ: Mazinho, Dunga, Mauro Silva, Zinho. Tất cả đều là tiền vệ trung tâm. Không có cầu thủ chạy cánh thuần túy nào cả. 4 tiền vệ, cộng với những tài năng xuất chúng ở tuyến đầu là Romario và Bebeto.
“Rồi đến năm 2002. Dĩ nhiên chẳng ai quên được Ronaldinho, Ronaldo, Rivaldo. Nhưng tôi cũng nhớ rất rõ rằng, năm ấy Brazil đã chơi với trận pháp 3 trung vệ lần đầu tiên ở một kỳ World Cup. Sự kết hợp giữa tính tổ chức chặt chẽ trong công tác phòng ngự và tài năng chính là chìa khóa của thành công, và chúng tôi đang nỗ lực xây dựng một đội bóng như thế.
“Dĩ nhiên, chúng tôi phải gìn giữ bản sắc tài hoa, vì không có quốc gia nào sở hữu nguồn tài năng dồi dào như ở Brazil cả. Nhưng chúng tôi cũng phải bổ sung vào đó những ‘chất liệu’ khác: Tinh thần chiến đấu, thái độ, sự chăm chỉ và tính hy sinh, tất cả những thứ đó. Bởi vì chỉ có mỗi tài năng thôi thì chẳng thể giúp bạn vô địch World Cup đâu. Ký ức cuối cùng của tôi về một cầu thủ tự mình gánh cả đội chinh phục World Cup là Diego Maradona của Argentina vào năm 1986.”
Ancelotti mỉm cười: “Nhưng từ năm 1986 đến năm 2026 là câu chuyện của 40 năm rồi. Và bóng đá đã thay đổi toàn diện.”
Khi nói về cơ hội của Selecao vào mùa hè này, Ancelotti tỏ ra rất chừng mực. Trên hàng công, nhà cầm quân người Italy nắm trong tay một dàn nhân sự toàn những ngôi sao sáng giá và đa dạng phong cách: Raphinha, Vinicius Junior, Matheus Cunha, Neymar, Gabriel Martinelli, Endrick, Rayan và Igor Thiago.
“Đội bóng của tôi là một tập thể tốt,” Ancelotti khẳng định. “Chúng tôi có thể thách thức bất kỳ đối thủ nào. Nhưng ngoài kia cũng có những thế lực khác vô cùng đáng gờm: Pháp, Tây Ban Nha, Argentina, Anh, Đức và Bồ Đào Nha. Trong suốt năm qua, tôi đã quan sát kỹ tất cả các đối thủ. Không có đội bóng nào là hoàn hảo cả. Đội nào cũng có vấn đề của riêng mình. Chúng tôi cũng vậy - không phải vị trí nào trong đội cũng có phương án bọc lót hoàn hảo. Do đó, đội vô địch sẽ không phải là đội bóng hoàn hảo nhất - mà sẽ là đội bản lĩnh nhất và biết cách đứng dậy sau những sai lầm.”
Ancelotti cũng đã theo dõi sát sao các trào lưu của thế giới bóng đá cấp câu lạc bộ mùa giải này. Ông gọi Premier League là “giải đấu hấp dẫn nhất, không còn nghi ngờ gì nữa, từ cường độ, chất lượng, bầu không khí trên sân vận động cho đến các trọng tài đều ở đẳng cấp cao”. Ông cũng mô tả nhà vô địch Arsenal là một “đội bóng thực sự mạnh” và hoàn toàn “xứng đáng” góp mặt trong trận chung kết Champions League gặp nhà đương kim vô địch PSG vào cuối tháng này .
Cũng giống như Arsenal, nhà cầm quân 66 tuổi dự đoán rằng các tình huống cố định sẽ đóng vai trò sống còn tại kỳ World Cup sắp tới. Ông dẫn chứng những số liệu cho thấy có tận 30% số bàn thắng được tạo nên từ các tình huống bóng chết, đồng thời Ancelotti cũng hướng tâm trí của các học trò vào việc chuẩn bị cho những loạt sút luân lưu ở giai đoạn đấu loại trực tiếp. Trong đợt FIFA Days gần nhất hồi tháng Ba, chiến lược gia người Italy đã chỉ đạo các cầu thủ diễn tập sút penalty dù còn vài tháng nữa mới đến World Cup. Hiện tại Selecao thậm chí còn có một nhà tâm lý học thể thao đồng hành trong ban huấn luyện.
“Chúng tôi đã nghiên cứu để tìm ra một quy trình chuẩn chỉ, để khi bước lên chấm luân lưu chúng tôi sẽ không đá với tâm lý phó mặc mọi thứ cho số phận,” ông vừa nói vừa giơ hai tay lên trời. “Chúng tôi không thể chỉ biết ngồi cầu nguyện mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp. Có những nghiên cứu thực sự thú vị về cách chuẩn bị tâm lý trước khi sút penalty. Tất nhiên, rất khó để tái hiện lại bầu không khí và áp lực khủng khiếp mà các cầu thủ phải đối mặt trên sân đấu thực tế. Nhưng để vượt qua nó, điều quan trọng là họ phải biết chính xác mình cần phải làm gì.”
Brazil đã chơi 10 trận dưới thời Ancelotti, 6 trong số đó là các trận giao hữu. Họ giành được 5 chiến thắng nhưng cũng phải đối đầu với những đối thủ rất đa dạng từ Bolivia, Nhật Bản cho đến Pháp. Ancelotti cho biết mục tiêu chính của ông là cải thiện màn trình diễn trên sân đấu, nhưng như thường lệ, ông cũng luôn cố gắng tạo dựng một nền văn hóa cho đội.
“Phần quan trọng nhất là bầu không khí mà chúng tôi phải tạo ra được trong môi trường của mình, trong nội bộ đội hình và trong phòng thay đồ,” ông nhấn mạnh.
Ancelotti tỏ ra rất thích thú với cách các cầu thủ Brazil sinh hoạt tập thể. “Họ có chung một nền văn hóa. Họ là những người sùng đạo và thích trò chuyện với nhau. Họ không cắm mặt vào điện thoại khi ở cùng nhau. Họ thường chơi bài với nhau.
“Thật lòng mà nói thì ở các câu lạc bộ tính chuyên nghiệp thực sự cao hơn hẳn. Nhưng người Brazil cực kỳ yêu đội tuyển quốc gia của họ, họ yêu màu áo này... Khi đội tuyển thi đấu, ở Brazil mọi việc khác đều dừng lại.”
Sau 34 năm hoạt động trong giới huấn luyện, đây là lần đầu tiên Ancelotti đảm nhận vai trò thuyền trưởng ở cấp độ đội tuyển quốc gia. Tuy nhiên, trước đây ông đã từng làm việc với tư cách trợ lý cho Arrigo Sacchi tại đội tuyển Italy, trong đó bao gồm cuộc hành trình lọt vào trận chung kết World Cup 1994 ở Pasadena Rose Bowl - nơi Azzurri để thua sau loạt sút luân lưu trước chính quốc gia mà giờ đây ông đang tiếp quản chiếc ghế HLV trưởng: Brazil.
![]() |
Định mệnh đã đưa sự nghiệp huấn luyện của chiến lược gia người Italy đi trọn một vòng tròn hoàn hảo: Đưa ông trở lại với một kỳ World Cup tại Bắc Mỹ lần đầu tiên kể từ giải đấu năm 1994 trên đất Hoa Kỳ.
Ancelotti cảm thấy “không thể tin nổi” khi quê hương của mình, quốc gia từng 4 lần vô địch World Cup và là nơi ông từng đại diện trong tư cách một cầu thủ tại các kỳ World Cup năm 1986 và 1990, sẽ phải bỏ lỡ “ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh” lần thứ ba liên tiếp. “Bóng đá Italy đang tồn tại rất nhiều vấn đề,” ông thở dài. “Tôi hy vọng họ có thể giải quyết chúng thật nhanh. Nhưng hiện tại thì tôi nghĩ sẽ có nhiều người Italy chuyển sang cổ vũ cho Brazil lắm đấy."
Chiến lược gia 66 tuổi không muốn hạ thấp kỳ vọng của công chúng, trái lại, ông sẵn sàng đón nhận áp lực đi kèm với chiếc ghế huấn luyện viên trưởng Selecao. “Brazil không đến World Cup chỉ để góp vui,” ông tuyên bố. “Brazil muốn chức vô địch. Đó là trách nhiệm của chúng tôi.
“Tôi cũng từng trải qua sức nặng trách nhiệm tương tự ở Real Madrid. Rất nhiều người hỏi tại sao Real Madrid lại có thể giành được tận 6 chức vô địch Champions League trong vòng 10 năm. Chìa khóa nằm ở áp lực kỳ vọng mà câu lạc bộ đặt lên vai toàn bộ ban huấn luyện và các cầu thủ. Khi chinh phục được Champions League, họ sẽ chúc mừng bạn. Nhưng ngay sau đó, họ sẽ ngay lập tức nghĩ về cách để vô địch kỳ Champions League tiếp theo rồi. Những kỳ vọng luôn khiến bạn phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, nhưng nó cũng tiếp thêm động lực và giúp bạn tập trung hơn vào những gì mình phải làm.”
Cuối cùng, ông kết luận bằng một câu nói đầy sức nặng của sự từng trải: “Trách nhiệm này là một vinh dự to lớn... Nhưng tôi hiểu rằng, thước đo tối thượng để đánh giá công việc của tôi chính là chuyện thành bại của đội tuyển ở giải đấu sắp tới. Sau 40 năm lăn lộn trong cái nghề này, tôi quá hiểu quy luật ấy rồi.”
Theo Adam Crafton, The Athletic






Real Madrid
Brazil
