Lamine Yamal là một phép màu cần được trân quý, không phải vắt kiệt

Tác giả Nam Khánh - Thứ Sáu 06/03/2026 13:50(GMT+7)

Zalo

Việc ngôi sao trẻ Lamine Yamal của Barcelona và đội tuyển Tây Ban Nha vượt qua cột mốc tổng 100 bàn thắng + kiến tạo (G+A) cho CLB và ĐTQG khi vẫn còn là một cậu trai tuổi teen thực sự là một kỳ tích phi thường trong thế giới bóng đá, không hề phóng đại.

Lamine Yamal
 

Thuở cùng độ tuổi với Yamal (18 tuổi 7 tháng), hai siêu sao lớn nhất của bóng đá hiện đại (một người thậm chí còn được ca tụng là cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử) Lionel Messi và Cristiano Ronaldo lần lượt mới chỉ có 5 và 4 lần góp dấu giày vào các bàn thắng cho CLB và ĐTQG. Ngoài ra, Yamal còn đang vượt xa tiền đạo Kylian Mbappé của Real Madrid và đội tuyển Pháp tới 61 G+A nếu so ở giai đoạn cùng độ tuổi.

Hãy dành ra vài giây để suy nghĩ về điều đó.

Một cậu bé xuất thân từ tầng lớp lao động, giàu trí tưởng tượng, táo bạo, sáng tạo và sở hữu kỹ thuật cá nhân điêu luyện đến mê hoặc, đang bỏ xa hai gã khổng lồ Messi và Ronaldo tới 96 lần đóng góp vào các bàn thắng nếu so theo thời điểm cả 3 cùng độ tuổi, và khoảng cách ấy thậm chí còn đang tiếp tục được nới rộng thêm qua từng tuần. Có một điều còn đáng kinh ngạc hơn nữa là Yamal đã tạo nên chiến tích ấy trong khi phải chịu đựng những cơn đau kéo dài suốt nhiều tháng vì một chấn thương vùng háng, một chấn thương lẽ ra phải khiến sự phát triển của một cầu thủ trẻ bị hạn chế nghiêm trọng, hoặc buộc cậu ta phải nghỉ thi đấu dài hạn – giống như trường hợp của Nico Williams ở Athletic Club.

Nhưng Yamal thì khác. Ở thời điểm này, cậu dường như miễn nhiễm với đau đớn, miễn nhiễm với những áp lực khi được so sánh với Messi/Ronaldo, miễn nhiễm với những tác động tiêu cực tiềm tàng khi đột ngột sở hữu danh tiếng, tiền bạc và danh hiệu quá sớm.

Ngay cả khi gạt các con số thống kê sang một bên, chúng ta vẫn có được nhiều điều không thể phủ nhận về Yamal; trước hết, cậu sở hữu bản năng cạnh tranh bẩm sinh, dữ dội và bất khuất - thứ từng nuôi dưỡng Messi suốt sự nghiệp và cho đến tận bây giờ vẫn vậy. Không hề có ý hạ thấp Ronaldo - bởi ý chí quyết thắng và tinh thần cạnh tranh của anh đều đạt đẳng cấp tinh hoa nhân loại - nhưng trong con người Ronaldo luôn tồn tại một phần cá tính, một cái tôi, khiến anh muốn được nhìn nhận là cá nhân xuất sắc nhất. Chính người đàn ông huyền thoại này cũng đã không ít lần tự nói ra điều đó.

Nhưng Messi và Yamal không như vậy. Cả hai người họ đều không bị chi phối bởi chủ nghĩa cá nhân, cái tôi tự cao tự đại luôn rình rập trong bản chất con người. Điều họ thường đòi hỏi chỉ đơn giản là: “Hãy đưa bóng cho tôi, cho tôi một đối thủ, hãy để tôi khiến khán giả phấn khích, hãy để tôi đánh bại hắn ta, rồi ghi bàn, kiến tạo và giúp chúng ta chiến thắng.”

Lamine Yamal là một phép màu cần được trân quý, không phải vắt kiệt 1
 

“Chúng ta”… Đó mới là từ khóa quan trọng nhất.

Việc chúng ta đang được chứng kiến một hình bóng gần như y hệt Messi, thậm chí còn vượt trội hơn xa người đàn ông được ca tụng là GOAT ấy về các con số thống kê ở cùng độ tuổi, thực sự là một điều kỳ diệu. Bạn không cần phải là một fan Barcelona, cũng chẳng cần theo dõi bóng đá Tây Ban Nha sát sao để cảm thấy dạt dào cảm xúc trước đặc ân được chứng kiến một thiên tài khác xuất hiện chỉ ít lâu sau thời đại của Messi.

Không thể phủ nhận rằng cái thế giới mà chúng ta đang sống đầy rẫy những xung đột, bất trắc và bất ổn, vì thế nhu cầu tìm kiếm một điều gì đó vui tươi, thuần khiết, truyền cảm hứng và mang lại cho chúng ta “một liều hạnh phúc”, dù chỉ trong 90 phút mỗi khi cậu ta ra sân, không phải là trốn tránh thực tại. Đó chỉ đơn giản là bản chất con người mà thôi.

Cú hattrick rực rỡ mà Yamal đã ghi được vào thứ 7 tuần trước, trong trận đấu Barcelona tiếp đón Villarreal trên sân nhà, cũng là hattrick đầu tiên trong sự nghiệp của chàng trai trẻ này, qua đó một lần nữa làm nổi bật khoảng cách đáng kinh ngạc giữa cậu và hai vị tiền bối vĩ đại khi họ ở cùng độ tuổi với cậu. Yamal trẻ hơn Lionel Messi hơn 1 tuổi so với thời điểm siêu sao người Argentina có cú hattrick đầu tiên của sự nghiệp trong một trận đấu với Real Madrid vào tháng 3 năm 2007. Còn nếu so sánh với Cristiano Ronaldo, tài năng trẻ này thậm chí còn nhanh hơn CR7 tận hơn 4 năm, bởi huyền thoại người Bồ Đào Nha phải đến gần 23 tuổi mới lập được cú hattrick đầu tiên, trong một trận đấu với Newcastle United vào năm 2008.

Nhưng đây không chỉ đơn giản là cú hattrick đầu tiên trong sự nghiệp bóng đá chuyên nghiệp, chúng còn là 3 pha lập công với độ “ảo diệu” càng lúc càng tăng. 

Với nhiều người, bàn thắng thứ 2 chính là tuyệt phẩm nổi bật nhất: Xuất phát từ một vị trí gần như chẳng mang lại chút đe doạ nào, Yamal đã thực hiện một màn độc diễn ngoạn mục, “khiêu vũ” cùng quả bóng như thể Rudolf Nureyev (một vũ công ba lê huyền thoại) của sân cỏ để lướt qua hết mọi kẻ ngáng đường, rồi tung ra một cú sút chân trái tuyệt đẹp đánh bại thủ môn Luis Reis Junior.  

Tuy nhiên, với tôi, pha ghi bàn thứ 3 mới là khoảnh khắc ấn tượng nhất: Cách Yamal căn thời điểm bứt tốc, khả năng ra quyết định của cậu và cuối cùng là sự tinh quái trong cú dứt điểm chứ không chỉ dựa vào lực sút đơn thuần, thực sự quá ấn tượng!

Phong cách rê dắt đậm chất “bóng đá đường phố” của Yamal, việc cậu chơi theo khuynh hướng thường xuyên di chuyển vào trung lộ thay vì chăm chăm bám biên, cùng với khả năng hoạt động như một trung phong thực thụ, là những yếu tố có thể đưa chàng trai 18 tuổi này vào hàng ngũ những huyền thoại vĩ đại nhất lịch sử bóng đá nếu đà phát triển hiện tại được duy trì. Nếu Yamal còn có thể bổ sung thêm sự sắc bén đẳng cấp thế giới trong vòng cấm, thể hiện bản năng sát thủ rõ nét hơn trong các pha dứt điểm, thì rất có thể chúng ta đang được chứng kiến một vị GOAT tương lai hình thành ngay trước mắt.

Lamine Yamal là một phép màu cần được trân quý, không phải vắt kiệt 2
 

Tuy nhiên, cũng bởi vì Yamal đích thực là một phép màu tuyệt diệu của thế giới bóng đá mà một vấn đề rất đáng quan ngại đang phát sinh: Barcelona đang đòi hỏi quá nhiều, dựa dẫm quá nhiều vào cậu. Dù đây là mùa giải Yamal phải thi đấu cùng một chấn thương, và thường xuyên bị đối thủ bố trí 2, hay thậm chí là 3 người theo kèm mình, cậu vẫn có thể đóng góp tới 32 G+A sau 34 lần ra sân trên mọi đấu trường.

Con số ấy chỉ đơn giản là quá đáng sợ.

Tuy nhiên, sau trận đấu với Villarreal, tài năng trẻ người Tây Ban Nha đã bộc bạch rằng: “Vài tháng gần đây, tôi không còn tận hưởng bóng đá như trước nữa, chấn thương vùng háng là một phần nguyên nhân, và tôi nghĩ ai cũng có thể thấy rõ điều đó. Nhưng khoảng 1 tuần trở lại đây, một ‘công tắc’ nào đó đã được bật - mọi thứ bắt đầu dễ chịu hơn, và tôi lại muốn mỉm cười khi chơi bóng, thứ cảm giác mà trước đó tôi đã đánh mất một thời gian.”

Nhà báo kỳ cựu chuyên phụ trách mảng bóng đá Tây Ban Nha cho tờ ESPN, Graham Hunter, gần đây đã có một nhận định rất hay về thần đồng 18 tuổi này, cụ thể như sau:

“Đến giờ tôi đã phỏng vấn Yamal tầm 5, 6 lần, trong đó có 2 lần là những cuộc trò chuyện khá dài và rất thú vị. Từ những lần gặp gỡ ấy, tôi đã rút ra vài điều về cậu bé này.

Nhìn chung, Yamal là người cứng cỏi, rất thông minh, và ý thức rất rõ về tài năng, cơ hội, cũng như trách nhiệm đang đặt lên vai mình. Thành thật mà nói, tôi tin rằng phần lớn sự phi thường của cậu ấy được tạo nên từ sự kết hợp hoàn hảo giữa tư duy tỉnh táo, sắc sảo. trưởng thành vượt xa tuổi nghề trong thế giới bóng đá, với tài năng thiên phú.

Nhưng trong vài khía cạnh khác, cậu ấy vẫn chỉ là một cậu bé - một cậu bé rất mực yêu thương em trai, và sau trận thắng Villarreal đã chạy ra đường biên để được mẹ ôm chặt rồi hôn tới tấp.

Hai năm trước, Yamal từng kể với tôi một câu chuyện thời thơ ấu. Hồi mới 4, 5 tuổi, cậu ấy hay chơi bóng cùng bố và các chú trong công viên ở Rocafonda. Vì nhỏ nhất trên sân nên Yamal thường làm thủ môn và họ không hề ‘nương tay’ với cậu ấy. Họ sút bóng cứ như thể cậu ấy là một người lớn, có khi quả bóng còn đập vào mặt cậu ấy.

Lamine Yamal là một phép màu cần được trân quý, không phải vắt kiệt 3
 

Chính khi đó, Yamal đã tự nhủ rằng mình phải nhanh chóng giỏi lên và chứng minh khả năng chơi ở phía trên, để rồi một ngày nào đó, khi có người mới nhập hội, kẻ xui xẻo đứng trong khung thành sẽ không còn là cậu ấy nữa.

Quả là cứng cỏi: Không than vãn, chỉ tìm cách giành chiến thắng.”

Vì thế, việc Barcelona trông cậy Yamal tạo nên các khoảnh khắc ngoạn mục giúp họ vượt qua những thời điểm khó khăn, ví dụ như khi đội bóng này bước vào trận đấu lượt về với Atletico Madrid ở vòng bán kết Copa del Rey trong tình cảnh bị đối thủ dẫn trước 4-0 ở trận lượt đi, là chuyện rất bình thường, có thể hiểu được: Chàng trai trẻ này sẵn sàng, khao khát, và đủ khả năng để làm điều đó. Nhưng việc Barcelona tuần nào cũng phải dựa dẫm vào Yamal từ tháng 8, đến mức một cậu bé 18 tuổi cảm thấy mình không còn vui vẻ hay tận hưởng khi chơi bóng, thì lại là chuyện không thể chấp nhận được.

Hy vọng rằng có ai đó trong hệ thống của Barcelona đã để ý đến điều này: Yamal không chỉ thuộc về riêng họ, cậu thuộc về tất cả những ai tìm đến bóng đá để được truyền cảm hứng. Chàng trai này đang mang đến cho chúng ta sự phấn khích, niềm vui và hy vọng - và những thứ ấy thực sự vô cùng quý giá.

(Theo ESPN)

Yamal lập hattrick trong chiến thắng to của BarcaYamal lập hattrick trong chiến thắng to của Barca
Lamine Yamal ghi cả ba bàn trong trận Barca thắng Villarreal 4-1 ở vòng 26 La Liga, tối 28/2.
Lamine Yamal: Bản giao hưởng của thiên tàiLamine Yamal: Bản giao hưởng của thiên tài
Khoác áo số 10 tại Barcelona luôn đi kèm những tiêu chuẩn khắt khe nhất. Với Lamine Yamal, thử thách ấy đến rất sớm, khi từng màn trình diễn đều bị soi chiếu kỹ lưỡng. Thay vì sa vào những cuộc tranh luận, anh chọn để đôi chân lên tiếng.
Lamine Yamal tiết lộ từng cảm thấy không vui khi thi đấuLamine Yamal tiết lộ từng cảm thấy không vui khi thi đấu
Phát biểu trước truyền thông sau cú hattrick vào lưới Villarreal giúp Barcelona giành chiến thắng 4-1, Lamine Yamal đã có những chia sẻ đáng chú ý.
HLV ĐT Tây Ban Nha cho phép Lamine Yamal tiệc tùngHLV ĐT Tây Ban Nha cho phép Lamine Yamal tiệc tùng
Lamine Yamal thường xuyên bị chỉ trích vì cuộc sống ngoài sân cỏ nhưng HLV Luis De la Fuente cho rằng đây là nhận xét rất thiếu công bằng.
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Khi nào Arteta cho Rice và Zubimendi nghỉ ngơi?

Trước trận Brighton, Declan Rice và Martin Zubimendi đã chạy tổng cộng 596 km. Cả hai là “máy cày” của tuyến giữa Arsenal từ đầu mùa tới nay. Khối lượng công việc rất lớn còn đóng góp thì khổng lồ. Dữ liệu của Premier League cho thấy không có cầu thủ nào chạy nhiều hơn Zubimendi. Ở mùa đầu tiên chơi bóng tại Anh, tiền vệ 27 tuổi đã chạy hơn 311 km, tương đương 193 dặm.

Julian Alvarez và Man City: Rời xa nhau là bão tố

Đã có những sự tranh luận gay gắt sau khi Manchester City bán Julian Alvarez ở mùa hè 2024 với mức giá 75 triệu euro, cộng thêm 20 triệu euro phụ phí phát sinh trong tương lai. Rất nhiều ý kiến cho rằng thương vụ này đáng lẽ không nên xảy ra, dù là phía tiền đạo người Argentina hay Man City.

X
top-arrow