Lukas Podolski: Những thước phim cuối cùng

Tác giả Góc Khán Đài - Thứ Hai 27/03/2017 15:10(GMT+7)

Zalo
Một tiếng đồng hồ sau khi chơi trận đấu thứ 130 và cũng là cuối cùng cho đội tuyển Đức, Lukas Podolski bất ngờ xuất hiện trong một chương trình thể thao, trên mình vẫn là bộ đồng phục trắng-đen, băng đội trưởng trên tay cùng đôi giày đá bóng xỏ trên chân.
Lukas Podolski Nhung thuoc phim cuoi cung hinh anh
Lukas Podolski: Những thước phim cuối cùng
Anh đánh dấu điểm kết thúc của một sự nghiệp huy hoàng bằng cú sút trái phá không cho Joe Hart cơ hội nào để cản phá. Còn nguyên sự phấn khích với màn chia tay không thể ngọt ngào hơn, Podolski nở nụ cười hạnh phúc trước ống kính máy quay.
 
Không vui sao được, bởi chỉ chục phút trước thôi, anh vẫn còn đang chìm trong vòng tay yêu thương và trân trọng của tám vạn cổ động viên trên sân Signal Iduna Park tại Dortmund. Không chỉ là sự cảm ơn thông lệ thường thấy của các đội bóng Đức sau khi trận đấu kết thúc, Podolski như hòa mình cùng vào đám đông, đi quanh sân, vỗ tay, cảm ơn sự tri ân của khán giả. Thậm chí, anh trèo qua hàng rào, hô vang những câu hát, bắt tay, trò chuyện và chụp ảnh cùng tất cả mọi người mình bắt gặp. 
 
Một nhân vật thân thiện, một tính cách dễ gần và những cú sút chân trái đã trở thành thương hiệu, người ta chắc chắn sẽ rất nhớ hình ảnh của Lukas Podolski trong màu áo Die Mannschaft. 130 lần ra sân cùng 49 bàn thắng giúp anh đứng thứ ba về số lần khoác áo đội tuyển và thứ tư về số bàn ghi được. Từ lần đầu tiên xuất hiện vào năm 2004 cho tới màn chia tay xúc động năm 2017, Podolski là chứng nhân cho cả một giai đoạn lịch sử của bóng đá Đức.
 
Sinh ra trên đất Ba Lan và mang trên mình cái tên đậm chất Đông Âu, Podolski có lẽ sẽ vĩnh viễn không bao giờ chơi cho đội tuyển Đức nếu cha mẹ anh không chuyển tới sống tại Cologne khi Lukas mới 2 tuổi. Đó cũng là nơi trưởng thành và dạy cho Podolski những bài học bóng đá đầu tiên. Được trao cơ hội thi đấu cho đội một Cologne khi mới 17 tuổi là phần thưởng xứng đáng cho tiền đạo trẻ tuổi với cái chân trái uy lực này. Ba mùa giải liên tiếp ghi được trên 10 bàn với một cầu thủ chưa đầy 20 tuổi là thành tích đủ ấn tượng để Podolski nhận được sự chú ý rộng rãi.
 
Đội tuyển Đức sau thất bại ê chề tại Euro 2000 và World Cup 2006 trên sân nhà cận kề, họ muốn trẻ hóa lực lượng và thanh lọc lối chơi cũ kĩ bằng một thế hệ hoàn toàn mới. Dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên có tư tưởng canh tân là Jurgen Klinsmann, Lukas Podolski cùng Bastian Schweinsteiger và Philipp Lahm trở thành những đại diện của tuyển Đức thế kỉ 21, hiện đại, phóng khoáng và không còn thô cứng.
 
Dù không thể đoạt chức vô địch thế giới trên sân nhà, tuyển Đức 2006 mang đến những hi vọng về một tương lai sáng sủa cho nền bóng đá trì trệ bấy lâu nay tại quốc gia này. Với Lukas Podolski, đó là một giải đấu cực kì thành công. Trong khi người đá cặp ăn ý có cùng nguồn gốc xuất thân là Miroslav Klose đoạt danh hiệu Vua phá lưới, 3 bàn thắng mà Podolski ghi được giúp anh về nhì trong cuộc đua chân sút xuất sắc nhất. Cùng với đó, ở độ tuổi mới chớm 21, Podolski đánh bại những ứng viên nặng kí khác như Lionel Messi hay Cristiano Ronaldo cho danh hiệu Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất. Danh tiếng và tiền tài đi kèm, Podolski chia tay đội bóng quê hương Cologne để chuyển tới thi đấu cho gã khổng lồ Bayern Munich.
Lukas Podolski Nhung thuoc phim cuoi cung hinh anh 2
Lukas Podolski trong màu áo Cologne
Nhưng nếu như lần đầu tiên bước trên thảm cỏ Allianz-Arena trong màu áo đen-trắng của Đức đánh dấu nấc thang mới trong sự nghiệp của Podolski, thì lần đầu tiên, vẫn trên thảm cỏ ấy trong màu áo đỏ của Bayern Munich lại khởi đầu cho một ngã rẽ của tiền đạo gốc Ba Lan. Kể từ đây, chúng ta thấy được hai nhân vật khác nhau trong cùng một con người. 
 
Podolski vật vã ở cấp độ câu lạc bộ trong màu áo Bayern Munich, thậm chí có lúc đã bị đầy xuống chơi cùng đội 2. Anh ngậm ngùi trở lại đội bóng cũ Cologne để tìm lại phong độ. Anh chạy trốn tới Arsenal để có thể tiếp tục được chơi bóng đỉnh cao. Anh vội vàng giành 6 tháng trong màu áo Inter Milan khi bị đầy đọa trong mùa giải cuối cùng tại sân Emirates. Không nơi đâu đem lại sự hạnh phúc toàn vẹn cho Lukas, cảm xúc mà anh chỉ được tận hưởng mỗi lần triệu tập đội tuyển quốc gia.
Lukas Podolski Nhung thuoc phim cuoi cung hinh anh 3
Lukas Podolski ở Munich
Mặc cho những thăng trầm ở cấp độ câu lạc bộ, Lukas Podolski vẫn là gương mặt trụ cột trên tuyển. 13 năm, 8 giải đấu quốc tế liên tiếp, Podolski luôn ở đó. Nhưng với tư cách là đại diện tiêu biểu nhất cho giai đoạn khao khát tìm kiếm vinh quang của nước Đức, số phận cuộc đời của Podolski dường như song hành cùng số phận Đại bàng Đen, thăng trầm, ao ước để rồi phải rất lâu mới chạm được tới vinh quang tột cùng.
Lukas Podolski về nhì tại Euro 2008, xếp hạng 3 tại World Cup 2010, bị loại ở bán kết Euro 2012, bất chấp đội tuyển Đức luôn được đánh giá cao trước thềm mỗi giải đấu. Phải cho tới World Cup 2014, khi tầm ảnh hưởng trên sân của Podolski dần bị lấn lướt bởi các đàn em tài năng như Thomas Muller, Marco Reus hay Mario Gotze, Đức mới được nếm trải cảm xúc vỡ òa của chiến thắng. Dẫu vậy, Podolski vẫn là đàn anh quan trọng trong phòng thay đồ, cầu thủ với những trải nghiệm vô giá về thất bại rồi dũng mãnh đứng lên để truyền đạt tinh thần chiến thắng tới các đàn em trẻ.
 
Philipp Lahm quyết định chia tay đội tuyển sau đêm vinh quang Rio. Bastian Schweinsteiger nối gót sau Euro trên đất Pháp. Lukas Podolski là cái tên cuối cùng của lứa cầu thủ từng được coi là “Thế hệ Vàng đầu tiên” của bóng đá Đức hiện đại. Anh trở thành gạch nối sau cùng đóng lại một kỉ nguyên đáng nhớ và thành công của quốc gia Tây Âu, khi mà hình mẫu đào tạo của họ là bài học cho toàn thế giới noi theo.
 
Không chỉ đại diện cho thế hệ tài năng cùng Lahm và Schweinsteiger, Podolski còn là tấm gương cho mọi cầu thủ với cách hành xử chuyên nghiệp trong mọi hoàn cảnh. Mặc cho những khó khăn trong và ngoài sân, Podolski luôn thi đấu và cống hiến với tinh thần cao nhất. Có lẽ, chính vì thế mà anh đã được đền đáp bằng trận đấu cuối cùng không thể hạnh phúc hơn. 
Lukas Podolski Nhung thuoc phim cuoi cung hinh anh 4
Lukas Podolski chia tay các CĐV ở Signal Iduna Park
Sau tất cả, sau rất nhiều thương đau và vỡ mộng, Podolski đã có cho mình cái kết toàn vẹn. Một siêu phẩm bằng cái chân trái uy lực vào lưới tuyển Anh, một chiến thắng cho ĐT Đức, một bản nhạc trong phim Gladiator cất lên khi anh bước ra khỏi sân khi được thay người. Trên khan đài, các CĐV vỗ tay không ngớt, thoáng trong một khung hình nào đó có những dòng nước mắt lăn trên gò má hai CĐV nữ độ tuổi trung niên. Một kết thúc cổ tích, đầy xứng đáng và có hậu cho anh.
 
“Ngày hôm ấy, với tôi, là một bộ phim tuyệt vời!” – Lukas Podolski

HOÀNG BÁCH (TTVN)
 
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1.

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.

X
top-arrow