Cristiano Ronaldo trở lại Premier League ở tuổi 36 và sẵn sàng đập tan những định kiến cho rằng anh không còn phù hợp với giải đấu giàu tốc độ như vậy.
Ảnh: Manchester United
Năm 2007, giới phê bình phim đã chứng kiến một hiện tượng mang tên No Country for Old Men. Bộ phim do hai anh em Joel và Ethan Coen đạo diễn là một cuộc đuổi bắt kịch tính giữa kẻ sát nhân Anton Chigurth và Llewelyn Moss, người đàn ông vô tình có trong tay 2 triệu USD tiền của một băng đảng ma túy.
Với sự giúp sức của cảnh sát trưởng Ed Tom Bell, đáng ra Moss sẽ được bảo vệ và nộp lại số tiền phạm pháp, trong khi Chigurth sẽ bị tiêu diệt. Nhưng cuối cùng, No Country for Old Men phá vỡ mọi quy chuẩn về đạo đức khi Moss bị giết chết, Chigurth lấy được tiền và cao chạy xa bay, còn cảnh sát trưởng Bell cảm thấy bất lực và muốn nghỉ hưu khi cảm thấy thế giới xung quanh đầy rẫy những sự tha hóa. Chính vì thế mà cái tên No Country for Old Men trở nên đầy ám ảnh: Không có chỗ cho những con người xưa cũ, những người tin vào chính nghĩa và chuẩn mực trong thế giới hỗn độn hiện tại.
Tiêu đề đó có lẽ phần nào đúng với câu chuyện Cristiano Ronaldo trở lại Manchester United. Đã có lúc anh tới rất gần với Manchester City, mang theo những nỗi căm phẫn trực chào trong lòng không ít các cổ động viên đội bóng áo đỏ.
Từ những lần Ronaldo “nhớ nhà” khi còn khoác áo Real Madrid cho tới bộ phim tự truyện mà CR7 chỉ nhắc tới United trong vỏn vẹn 5 giây, tất cả đều được đem ra bàn tán. Thậm chí ngay cả khi Ronaldo được Man United công nhận như một huyền thoại của đội bóng, vẫn có những người muốn xét lại khi cho rằng 6 năm chơi bóng tại Old Trafford là quá ít để đưa một cầu thủ vào Ngôi đền huyền thoại.
Những lời cay nghiệt dĩ nhiên đã nhanh chóng bị vùi lấp bởi niềm hân hoan vô bờ bến khi Ronaldo trở về mái nhà xưa. Nhưng nếu như Ronaldo thi đấu không tốt như kỳ vọng, những làn sóng ngầm đó có thể sẽ lại trào lên bất cứ lúc nào.
No Country for Old Men. Đó có thể là những lời mà cộng đồng mạng dành cho Ronaldo khi anh quá già để có thể chinh chiến ở một đấu trường khắc nghiệt như Premier League.
No Country for Old Men. Đó có thể là một tiêu đề cho những bài viết để ám chỉ rằng những kỷ niệm đẹp về Ronaldo giờ đã chết.
Đây là một viễn cảnh hoàn toàn thực tế với bất cứ ai chuẩn bị bước sang tuổi 37. Nhưng Ronaldo không phải là “bất cứ ai”. Anh không phải là cảnh sát trưởng Ed Tom Bell để chấp nhận bị coi là một kẻ lỗi thời.
Đúng, Ronaldo đã qua cái tuổi để thực hiện một cú nước rút 30m, nhưng bù vào đó sẽ là một cầu thủ kinh nghiệm và tinh quái hơn, người luôn biết xuất hiện đúng nơi và tỏa sáng đúng lúc. Người ta vẫn thường thán phục Ronaldo về tinh thần khổ luyện mà quên mất một điều quan trọng khác giúp anh duy trì đỉnh cao phong độ, đó là khả năng tự điều chỉnh bản thân. Từ một tiền vệ chạy cánh thuần túy trở thành một tiền đạo cánh bó vào trung lộ, một tiền đạo lùi cho tới một cây săn bàn trong vòng cấm, Ronaldo đã tiến hóa rất nhiều để tự làm mới mình.
Ảnh: Manchester United
Đúng, Ronaldo không còn trẻ trung, nhưng khát khao chiến thắng của CR7 không hề thua kém bất cứ cầu thủ trẻ nào. Người ta ví CR7 như một Super Saiyan, bởi mỗi lần gục ngã là một lần Ronaldo trở lại với một sức bật phi thường. Ronaldo không né tránh thất bại và cả những những thứ độc địa bủa vây quanh. Trái lại, anh cần nó như một liều adrenaline để giữ cho ngọn lửa khát khao không bao giờ tắt.
Và đúng, ngay cả khi Ronaldo trở lại Old Trafford, những lời dèm pha vẫn xuất hiện đầy rẫy trên mạng xã hội. Người ta nói nếu không phải là Man City thì có lẽ Man United đã không nhảy vào thương vụ này. Nhưng có lẽ cũng nên đặt giả thuyết ở chiều ngược lại, nếu như không phải Ronaldo thì sẽ không bao giờ có một cú lật kèo ngoạn mục đến thế. Sir Alex hối thúc ban lãnh đạo, Bruno Fernandes thuyết phục Ronaldo, còn những Rio Ferdinand hay Patrice Evra cũng sốt sắng vào cuộc. Tất cả bộ máy của United nhảy vào bàn đàm phán với một quyết tâm cao nhất để đưa đứa con lưu lạc trở về.
Ronaldo có nghĩa vụ đền đáp những tình cảm đó, cũng giống như việc anh có nghĩa vụ đáp lại những sự công kích nhắm vào mình trong suốt quãng thời gian qua. Để tất cả những người hâm mộ Quỷ đỏ đích thực có thể tuyên bố rằng sẽ luôn có chỗ cho những giá trị xưa cũ, luôn có có chỗ cho một “Old Man” với chiếc áo số 7 huyền thoại.
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đã lên tiếng đáp trả gay gắt những chỉ trích nhắm vào cách ông điều hành tổ chức bóng đá quyền lực nhất thế giới sau World Cup. Ông cáo buộc một bộ phận truyền thông và dư luận đang “lan truyền sự thù ghét”, đồng thời khuyên những người này nên “thiền, cầu nguyện hoặc xem một trận bóng đá” thay vì dành năng lượng để công kích FIFA.
Mỗi kỳ World Cup đều chứng kiến sự xuất hiện của các “vì tinh tú” mới, những cái tên trước đó còn khá vô danh bỗng vụt sáng trở thành tâm điểm chú ý của thế giới bóng đá. Tại giải đấu năm nay, Ayyoub Bouaddi chính là một trong số đó - một chàng trai chỉ mới 18 tuổi nhưng đã thể hiện sự chững chạc đến khó tin ở trung tâm hàng tiền vệ Morocco.
Về nguyên tắc, Vozinha hoàn toàn có thể được đăng ký tại V-League dưới tư cách một ngoại binh thông thường. Thương vụ không đổ vỡ vì rào cản pháp lý, mà vì thời điểm đàm phán, mức độ rủi ro và cách một câu lạc bộ Việt Nam đánh giá giá trị của thủ môn người Cape Verde ở thời điểm ấy.
Leandro Paredes không phải mẫu cầu thủ thường xuyên tung ra những cú vào bóng có thể hủy hoại sự nghiệp đối phương. Anh cũng không thuộc nhóm những “đồ tể” khét tiếng nhất lịch sử bóng đá. Tuy nhiên, tiền vệ người Argentina vẫn được xem là một trong những cầu thủ khó chịu, tiểu xảo và dễ đẩy trận đấu vượt khỏi giới hạn chuyên môn.