Trước hết Arsenal không phải đội bóng được xây để phục vụ một số 9 thuần săn bàn. Hệ thống của họ vận hành dựa trên kiểm soát, phối hợp nhóm và sự linh hoạt vị trí. Khi Martin Odegaard, Bukayo Saka hay Declan Rice cầm bóng, ưu tiên đầu tiên luôn là giữ cấu trúc và đảm bảo nhịp chơi. Một đường chọc khe cho trung phong chỉ được tung ra khi người nhận bảo đảm ba điều. Chạy đúng nhịp, giữ được bóng và giúp đội duy trì thế trận nếu không dứt điểm ngay.
Đây là điểm Gyokeres đang gặp vấn đề. Ở Premier League, đặc biệt trong các trận lớn, anh có nhiều pha chạy sớm, chạy lệch trục hoặc chạy vào khu vực đã bị khóa. Nhìn từ khán đài, đó là nỗ lực. Nhưng với người cầm bóng, đó là rủi ro. Khi rủi ro lặp lại vài lần, phản xạ tự nhiên của đồng đội là ngừng chuyền.
So sánh với Kai Havertz sẽ thấy rõ. Havertz không phải mẫu ghi bàn bùng nổ, nhưng anh làm tường ổn định, che bóng tốt và tạo cảm giác an toàn. Khi Havertz đá số 9, các vệ tinh xung quanh tự tin chuyền hơn vì họ biết bóng sẽ được giữ lại để tổ chức pha tiếp theo. Với Gyokeres, điều đó chưa hình thành.
Ở Bồ Đào Nha, Gyokeres có thời gian và không gian. Ở Anh, mọi tình huống ra quyết định đều chịu áp lực trực tiếp. Hãy nhìn lại thực tế. Khi Gabriel Jesus hay Merino đá số 9, Arsenal tạo ra nhiều cơ hội hơn. Không phải vì họ giỏi hơn Gyokeres ở khoản ghi bàn, mà vì họ đáp ứng được những yêu cầu cơ bản của hệ thống. Liên kết, di chuyển thông minh và giữ nhịp.
Điều này không đồng nghĩa Gyokeres là một bản hợp đồng sai. Ngược lại, ở thời điểm mùa hè, anh là lựa chọn hợp lý nhất trong bối cảnh thị trường. Việc để anh dự bị khi Havertz trở lại có thể là bước đi tích cực cho chính anh. Quan sát từ bên ngoài, học cách đồng đội di chuyển và hiểu rõ hơn yêu cầu của Premier League.
Trên đường Pitch
